Có được mấy vị trí quảng cáo miễn phí, Hứa Thanh Hòa tâm trạng cực tốt, trong lòng vui vẻ đến mức suýt chút nữa là ngân nga thành tiếng.
Thế này thì tiết kiệm được bao nhiêu chi phí marketing cơ chứ!
Hơn nữa, không biết có phải do những lời Tiểu Tống nói hay không mà mấy vị đại ca này dường như đặc biệt muốn chứng minh bản thân không ăn không của người khác. Người thì bảo sẽ đem câu khẩu hiệu quảng cáo mình viết cho Hứa Thanh Hòa xem, người thì bảo sẽ dắt con đến hát đồng dao cho Hứa Thanh Hòa nghe, còn có người trực tiếp mời Hứa Thanh Hòa về làng của mình chơi nữa…
Tóm lại là dùng đủ mọi cách để chứng minh sự "trong sạch" của mình.
Cũng chính vì vậy, chút nghi ngờ nhen nhóm trong lòng Hứa Thanh Hòa cũng tan biến, cậu đã bắt đầu mơ mộng về cảnh tượng sau khi quảng cáo tung ra, dân làng và người dân trên trấn khắp nơi đều đổ xô đến quầy hàng nhỏ của mình.
Thật sự là càng nghĩ càng thấy vui.
Tuy nhiên, có lẽ là vui quá hóa buồn, Hứa Thanh Hòa vui mừng chưa được bao lâu thì một chuyện xui xẻo đã xảy ra.
Có một vị khách lúc rót rượu vào bát của mình đã vô ý làm đổ rượu lên ống tay áo của cậu.
Hứa Thanh Hòa cụp mắt nhìn, thấy ống tay áo màu xanh lục bị vết nước loang ra một mảng nhỏ, ướt sũng dán vào da, cảm giác vô cùng rõ rệt.
"Ôi chao, ngại quá tiểu huynh đệ ơi!" Vị khách kia nói, "Tôi già rồi mắt mũi lờ đờ, nhìn không kỹ, xin lỗi nhé."
Hứa Thanh Hòa lắc đầu nói không sao.
Đúng là không sao thật, thứ nhất là chỉ đổ lên cánh tay chứ không phải chỗ nào khác trên người, thứ hai là người này tự nguyện nhận lỗi, không đổ vấy trách nhiệm lên đầu cậu đã là tốt lắm rồi.
Vì vậy, Hứa Thanh Hòa không để tâm đến chuyện này.
Cậu chỉ thầm nghĩ, lần này kiếm được tiền giúp Lục Vãn Đình mở y quán xong, cậu chắc hẳn sẽ trở thành người yêu cũ tốt nhất đời này của Lục Vãn Đình nhỉ?
Dù Lục Vãn Đình chỉ có mỗi mình cậu là người yêu cũ.
Đúng vậy, muốn giúp Lục Vãn Đình mở y quán, ngoài việc bấy lâu nay nhận lòng tốt của anh nên thấy hổ thẹn, còn có một nguyên nhân quan trọng khác, đó là qua việc này, Hứa Thanh Hòa muốn trở thành người yêu cũ khó quên nhất trong lòng Lục Vãn Đình.
Ý nghĩ này không rõ từ đâu ra, Hứa Thanh Hòa cũng chẳng biết mình đang ganh đua với ai.
Cậu chỉ nghĩ thế và làm thế, chỉ đơn giản vậy thôi.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan làm buổi tối, Hứa Thanh Hòa nhận tiền công từ chỗ Trần chưởng quầy, lịch sự chào tạm biệt, Trần chưởng quầy cũng cười híp mắt vẫy vẫy tay với cậu.
Sau đó, ông nhìn theo bóng lưng Hứa Thanh Hòa rời đi mà rơi vào trầm tư.
Chuyện hôm nay Hứa Thanh Hòa và Chu Ma Tử xảy ra tranh cãi ở đại sảnh tự nhiên cũng truyền đến tai ông. Cũng giống như những người khác, Trần chưởng quầy không ngờ tiểu Hứa trông có vẻ yếu đuối mong manh mà lúc nổi giận lại đáng sợ như thế.
Hóa ra mầm lúa nhỏ này lại là một quả ớt chỉ thiên.
Ông bỗng nhiên hơi hối hận vì đã sắp xếp Hứa Thanh Hòa làm ở nhã gian tầng hai.
Nhưng nhìn bộ dạng cậu chiều nay bị khách đổ rượu lên người cũng không nổi cáu, Trần chưởng quầy lại thấy cũng được. Hơn nữa, kể từ khi Hứa Thanh Hòa làm giúp việc ở tầng hai, lượng khách thích lên nhã gian tầng hai rõ ràng đã nhiều hơn.
Hai chuyện này chắc chắn có liên quan đến nhau.
Nể tình doanh thu của tiệm tăng lên, Trần chưởng quầy sẵn sàng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Miễn là không làm hỏng chuyện làm ăn của tiệm, thì mặc kệ cậu ta!
Trước khi về nhà, Hứa Thanh Hòa vẫn đẩy chiếc xe đẩy nhỏ từ sau cây hòe già ra. Trong quá trình này, cậu ưỡn ngực ngẩng cao đầu, mắt không liếc xéo, cố gắng làm cho bản thân trông không quá lén lút.
Ai ngờ, lý do để lừa gạt Lục Vãn Đình đều đã nghĩ sẵn trong đầu, nhưng sau khi vào nhà lại không thấy bóng dáng quen thuộc kia đâu.
Nhớ lại những lời Lục Vãn Đình nói trước khi đi, Hứa Thanh Hòa sực nhớ ra, hôm nay Lục Vãn Đình phải đi khám cho một bệnh nhân bị zona thần kinh ở thắt lưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!