Chương 36: Bánh bao chiên áp chảo

Đến tửu quán, Hứa Thanh Hòa vẫn theo lệ cũ chào hỏi mọi người một lượt, sau đó định lên lầu "lướt cá".

Lúc đi ngang qua Tiểu Tống, đối phương bỗng hít hít mũi, gọi cậu lại: "Tiểu Hứa, bạn bôi cái gì lên người thế, sao mà thơm vậy?"

Hứa Thanh Hòa cười khổ, "bôi cái gì", nghe cứ như cậu vừa xịt nước hoa vị bánh bao không bằng.

"Chẳng bôi gì cả, chỉ là có mang theo ít bánh bao, phòng khi buổi chiều đói bụng thì ăn lót dạ thôi." Cậu đáp.

"Bánh bao à?" Tiểu Tống hắc hắc cười, "Bánh bao thì tốt quá, mình thích ăn bánh bao nhất, Tiểu Hứa bạn khéo mang thật đấy."

Hứa Thanh Hòa mỉm cười với cậu ta, đang định nói "nếu bạn thích ăn thì lát nữa mình chia cho vài cái", thì nghe thấy một giọng nói từ bên cạnh truyền đến: "Chậc, hay là phải nói người trên trấn người ta cầu kỳ, chê cơm xào màn thầu của tửu quán chúng ta, phải tự mình mang theo đồ ăn cơ đấy."

Kẻ nói lời âm dương quái khí này không phải ai khác, chính là một tạp dịch quét dọn trong quán, họ Chu. Vì trên mặt đầy vết rỗ nên người ta gọi là Chu Ma Tử.

Hứa Thanh Hòa chưa từng nói chuyện với gã quá vài câu, thậm chí ngoài việc gã đầy mặt rỗ ra thì cậu chẳng biết gì về gã cả. Không ngờ lần giao tiếp chính thức đầu tiên của hai người lại là như thế này.

Cậu vốn chẳng phải hạng người chịu nhịn nhục, lập tức mở miệng đáp trả ngay.

"Anh Chu này, sao anh lại có tính chiếm hữu cao với túi tiền của người khác thế nhỉ?"

"Nghe anh Chu nói kìa, người không biết lại tưởng tôi móc tiền từ túi anh ra mua bánh bao không bằng. Tôi muốn ăn cái gì chẳng lẽ không phải tự do của tôi sao?"

Hứa Thanh Hòa mở "hỏa lực" tối đa, chỉ dăm ba câu đã khiến Chu Ma Tử không kịp trở tay.

Không chỉ gã, những người khác trong quán cũng ngẩn người ra.

Sao chẳng ai nói với họ rằng, Tiểu Hứa trông tính tình hiền lành là thế mà lúc nổi giận lại giống như một cái pháo nổ vậy chứ?

Chu Ma Tử cũng nghĩ như thế.

Gã thấy Hứa Thanh Hòa gặp ai cũng cười ba phần, tưởng là hạng dễ bắt nạt. Cộng thêm việc thấy Hứa Thanh Hòa nhẹ nhàng leo lên vị trí giúp việc nhã gian tầng hai, tiền công chẳng biết cao hơn gã bao nhiêu lần, trong lòng gã càng khó chịu. Vừa rồi gã định mượn cớ để mỉa mai vài câu cho bõ tức.

Ai dè đối phương còn sắc sảo hơn cả gã.

Cái này có hợp lý không?

Bao nhiêu người đang nhìn, dù da mặt Chu Ma Tử có dày đến đâu thì bị một hậu sinh nhỏ hơn mình mấy tuổi mắng cho một trận, mặt mũi gã cũng không để đâu cho hết.

Đang định tìm cách gỡ gạc thể diện thì Tiểu Tống đứng ra hòa giải: "Thôi thôi, sắp đến giờ làm việc rồi, mọi người bớt nóng đi! Đều làm việc dưới một mái nhà, hòa thuận không tốt sao?"

Cậu ta quay sang nói với Chu Ma Tử: "Anh Chu này, anh cũng thật là, Tiểu Hứa thích ăn gì thì ăn nấy chứ, chưởng quầy còn chẳng quản, anh quản làm gì?"

Nghe giọng điệu của Tiểu Tống như kiểu muốn mỗi bên chịu phạt một ít, chắc lát nữa cũng sẽ mắng Hứa Thanh Hòa vài câu, nên Chu Ma Tử cũng không muốn làm to chuyện, chỉ hừ một tiếng đầy miễn cưỡng.

Tiểu Tống lại quay sang nhìn Hứa Thanh Hòa.

Chu Ma Tử khoanh tay trước ngực, đợi xem Tiểu Tống dạy bảo Hứa Thanh Hòa giống như dạy bảo mình, vẻ mặt chờ xem kịch vui.

Thế rồi, gã nghe thấy Tiểu Tống nói với Hứa Thanh Hòa bằng giọng điệu thấm thía: "Tiểu Hứa à, lát nữa khách đến rồi đấy, cậu mau lên lầu đi, đừng để người ta phải đợi."

Chu Ma Tử: "...?"

Sự việc diễn ra sao mà khác hẳn tưởng tượng vậy?

Tiểu Tống, cậu làm thế có đúng không? Cái vẻ hăng hái mắng tôi lúc nãy biến đi đâu mất rồi?

Không chỉ gã, ngay cả Hứa Thanh Hòa cũng thấy bất ngờ.

Chu Ma Tử chắc chắn làm việc ở đây lâu hơn cậu nhiều, theo đó thời gian gã ở cạnh Tiểu Tống cũng dài hơn, giao tình chắc chắn sâu đậm hơn. Cậu đã chuẩn bị tâm lý bị cô lập rồi, không ngờ Tiểu Tống lại đứng về phía cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!