Chương 32: Mì nấm

Sáng sớm, mặt trời e thẹn ló rạng một viền vàng từ sau tầng mây, phủ lên sân nhỏ một sắc vàng dịu ngọt.

Không đợi "đồng hồ báo thức tự nhiên" vang lên, Hứa Thanh Hòa khác hẳn mọi khi, dứt khoát bò dậy khỏi giường, mặc quần áo rồi ra cửa.

Kể từ hôm qua đón mấy chú gà con về nhà, Hứa Thanh Hòa vẫn luôn rất phấn chấn.

Hồi nhỏ cậu cũng từng nuôi một chú gà con.

Khi đó bố mẹ cậu chưa ly hôn, nhưng tình cảm đã rạn nứt đến mức nhìn nhau thôi cũng thấy ghét, thành ra họ cũng chẳng buồn ngó ngàng đến cậu, ném cậu cho bảo mẫu trông nom, mấy tháng trời không về nhà lấy một lần.

Hứa Thanh Hòa bé nhỏ đã sớm thấu hiểu hương vị của sự cô đơn.

Có lần tan học, cậu thấy trước cổng trường có một quầy hàng lạ bán gà con. Vì chỉ còn sót lại đúng một con nên không mấy ai chú ý, chủ hàng bèn lấy ra một hũ màu nhuộm sặc sỡ, định nhuộm màu cho nó.

Hứa Thanh Hòa biết gà con bị nhuộm màu đều không sống được lâu. Thế là trước khi nó bị nhuộm, cậu đã bỏ ra năm đồng mua nó mang về nhà.

Chú gà nhỏ thích nghi rất tốt với môi trường mới, dần dần lớn lên khỏe mạnh. Khổ nỗi sau này nó đi ngoài quá nhiều, dì bảo mẫu than phiền suốt, nhà lầu lại không có chỗ nuôi.

Cực chẳng đã, Hứa Thanh Hòa đành gửi nó về nhà bà nội.

Lúc đó bà nội đã có chút tiếng tăm trong giới đầu bếp. Hứa Thanh Hòa cũng biết mình có một người bà nấu ăn rất ngon, nên càng lo lắng hơn, sợ bà sơ ý đem con gà đi nhúng lẩu mất. Trước khi gửi, cậu dặn đi dặn lại "đừng ăn nó", còn thỉnh thoảng qua thăm. Thấy bà thật sự nuôi nó béo tròn mập mạp, cậu mới hoàn toàn yên tâm.

Sau này, con gà đó chết già, đã trải qua một đời gà hạnh phúc hơn hẳn đồng loại.

Hy vọng ba nhóc tì mới đến này cũng sẽ hạnh phúc như vậy.

Với ý nghĩ đó, Hứa Thanh Hòa tiến đến bên chuồng gà, vừa nhìn một cái đã bật cười.

Cái chuồng này là do Lục Vãn Đình làm. Sợ đám gà con không có chỗ vận động, anh đặc biệt làm một cái siêu to. Chính vì thế mà trông mới buồn cười: Rõ ràng trong chuồng còn bao nhiêu chỗ trống, vậy mà ba "cục bông" này cứ nhất quyết chen chúc vào một góc, ép mình thành một khối lông vàng xù xì lớn.

Nhưng mà đáng yêu quá. Hứa Thanh Hòa không kìm được đưa tay ra, nhẹ nhàng v**t v* lớp lông tơ mềm mại của chúng mà không làm chúng thức giấc.

Cảm giác thật thích tay.

Lũ gà con hoàn toàn không hay biết mình bị v**t v*, vẫn lim dim mắt mơ màng.

Một lát nữa thôi, "đồng hồ báo thức tự nhiên" của Hứa Thanh Hòa —— con gà trống nhà hàng xóm nào đó —— sẽ cất giọng gáy vang trời. Nhưng lúc này, đám gà con cùng chủng loại nhưng kích cỡ nhỏ hơn nhiều lần vẫn đang ngủ say sưa.

Chứng kiến cảnh này, Hứa Thanh Hòa không khỏi cảm thán: Gà trẻ đúng là ngủ nhiều thật đấy.

Lúc này, Lục Vãn Đình từ trong bếp bước ra, thấy Hứa Thanh Hòa đang ngồi xổm trước chuồng gà trông như một món đồ chơi nhỏ, anh thấy thật đáng yêu, nhưng rồi nghĩ đến điều gì đó, anh nói: "Chân em vừa mới khỏi không lâu, đừng ngồi xổm lâu như thế."

"Anh nhỏ tiếng chút đi." Hứa Thanh Hòa quay đầu lại, đưa ngón trỏ lên môi làm động tác "suỵt", nhắc nhở khe khẽ: "Đại Hoàng, Nhị Hoàng, Tam Hoàng sắp bị anh làm thức giấc rồi kìa."

Đại Hoàng, Nhị Hoàng, Tam Hoàng là tên cậu đặt cho ba con gà.

Giọng Hứa Thanh Hòa quá nhỏ, Lục Vãn Đình thậm chí không nghe rõ cậu nói gì. Nhưng anh vốn đã quá hiểu người này, chỉ cần nhìn đôi môi mấp máy là biết cậu định nói gì.

Đại Hoàng, Nhị Hoàng, Tam Hoàng?

Đúng là... khá đáng yêu.

Nhưng cũng không được ngồi xổm lâu.

Lục Vãn Đình tiến lên vài bước, làm bộ định xách Hứa Thanh Hòa đứng dậy.

Hứa Thanh Hòa không sợ bị xách, chỉ lo đám gà con thức giấc nên vội vàng tự mình đứng lên.

Người ta thường bảo "thương gân động cốt trăm ngày", nhưng nhờ có sự chăm sóc tỉ mỉ của Lục Vãn Đình, cộng thêm bản thân Hứa Thanh Hòa cũng không muốn làm lỡ việc làm ăn nên rất chú ý đến vết thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!