Chương 31: Kinh nghiệm nuôi gà

Hứa Thanh Hòa dùng hai tay ôm chặt lấy eo Lục Vãn Đình, cả người vùi vào lồng ngực anh.

Lục Vãn Đình bị cái ôm chủ động của cậu làm cho ngẩn ra một chút, lồng ngực như bị một thứ gì đó mềm mại lấp đầy. Anh nhanh chóng siết chặt vòng tay, ôm lấy người trong lòng chặt hơn.

"Không sao rồi."

Anh đưa tay vỗ nhẹ sau lưng Hứa Thanh Hòa, hạ thấp giọng an ủi đầy dịu dàng: "Có anh ở đây, đừng sợ."

Hứa Thanh Hòa phát ra một tiếng hừ mũi mơ hồ, cọ cọ trong lòng anh, càng ôm chặt hơn.

Tiếng sấm vẫn nổ vang rền, hạt mưa đập vào lớp ngói kêu lộp bộp.

Hứa Thanh Hòa vùi đầu trong lòng Lục Vãn Đình một hồi lâu rồi mới ngẩng lên nhìn anh, giọng nói nghẹn ngào: "Tối nay anh có thể đừng đi không, cứ ngủ ở đây thôi, có được không?"

Cậu rất sợ những đêm mưa bão thế này.

Bà nội mất vào đúng một đêm như vậy. Hôm đó sấm rất lớn, mưa cũng rất to. Hứa Thanh Hòa dậy thật sớm đi thăm bà thì thấy bà nằm trên giường, nét mặt bình thản như không hề đau đớn, tựa như đang ngủ say.

Nhưng Hứa Thanh Hòa vẫn rất đau lòng.

Lục Vãn Đình biết rõ những chuyện này, anh cúi đầu nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu Hứa Thanh Hòa, không hỏi thêm một câu nào, chỉ siết chặt cánh tay đang ôm cậu.

"Được, tối nay anh ngủ ở đây."

Nhận được câu trả lời mong muốn, Hứa Thanh Hòa cảm thấy được an ủi phần nào, cậu gật gật đầu.

Tâm trạng bình phục lại đôi chút, cậu mới hậu tri hậu giác nhận ra nãy giờ mình bám người đến mức nào. Cậu hơi ngượng ngùng buông tay, chui ra khỏi lồng ngực Lục Vãn Đình.

Lục Vãn Đình cũng không để ý —— đằng nào lát nữa cũng ngủ cùng nhau rồi, giờ không ôm nữa cũng chẳng sao.

Hai người cùng vào nhà.

Nào ngờ, vừa bước chân vào phòng đã nghe thấy tiếng nước rơi tí tách.

Ngẩng đầu nhìn lên, một góc trần nhà không biết từ lúc nào đã bị nước mưa thấm ướt một mảng, nước đang nhỏ xuống thành giọt, đọng thành một vũng nhỏ trên mặt đất.

Cái hại của căn nhà lâu năm không tu sửa hiển hiện ngay lúc này: Trần nhà không may bị dột rồi.

Lục Vãn Đình cau mày.

Đêm đã khuya, Hứa Thanh Hòa vẫn còn đang buồn bã, mà bên ngoài mưa lại đang rất to, rõ ràng không phải lúc thích hợp để sửa nhà.

Lục Vãn Đình quan sát xung quanh, lấy một cái chậu gỗ đặt ngay dưới chỗ bị dột, nước mưa rơi từng giọt vào trong chậu.

Anh nhìn dòng nước chảy xuống không ngừng, rồi lại nhìn Hứa Thanh Hòa đang mặc bộ đồ mỏng manh, trầm giọng lên tiếng: "Trận mưa này một chốc một lát không tạnh ngay được đâu, trong phòng hơi ẩm nặng, không ngủ được, sang phòng anh đi."

Tâm trí Hứa Thanh Hòa đang rối bời, nghe thấy lời đề nghị của Lục Vãn Đình, không do dự mấy mà đồng ý ngay.

Lúc sắp bước ra cửa, cậu nhớ ra mình chưa lấy gối, định quay lại lấy thì thấy Lục Vãn Đình từ lúc nào đã nhanh hơn một bước, cầm sẵn cái gối của cậu trên tay rồi.

Động tác còn rất tự nhiên.

Cứ như thể cái gối đó là của anh vậy.

Thấy cậu nhìn sang, Lục Vãn Đình còn nói: "Đi thôi, đợi mai trời tạnh anh sẽ sửa lại trần nhà."

Hứa Thanh Hòa gật đầu, cứ thế đi theo anh sang phòng bên cạnh.

Lục Vãn Đình ở gian phòng ngủ khác, nếu đặt ở hiện đại thì gọi là phòng ngủ phụ. Giường không rộng rãi bằng gian phòng chính của Hứa Thanh Hòa nhưng rõ ràng là khô ráo và ấm áp hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!