Chương 30: Hương gà nướng

Vừa bước vào cửa, Hứa Thanh Hòa đã bị một mùi hương hành phi nồng nàn, béo ngậy ập vào mặt.

Suy nghĩ đầu tiên của cậu là: Anh người yêu cũ lại đang làm món gì ngon rồi.

Cậu hít hà cái mũi, lần theo mùi hương đi vào bếp, quả nhiên thấy Lục Vãn Đình đang đứng trước bếp lò, tay cầm xẻng gỗ, không ngừng đảo đều thứ gì đó đang nấu trong chảo.

"Anh đang làm gì thế? Thơm quá đi mất."

Hứa Thanh Hòa tiến lại gần, tò mò nghé đầu nhìn.

Trong chảo đầy ắp những vụn hành lá xanh mướt đã được nấu thành màu cánh gián óng ả, còn có hành khô chiên vàng và tôm nõn khô nhỏ xíu. Nước sốt bên trong đang sôi sùng sục, nổi những bong bóng dầu li ti, hương thơm cực kỳ đậm đà.

Lục Vãn Đình nghiêng người để cậu nhìn cho rõ, tay vẫn không ngừng động tác: "Anh chưng chút sốt hành đỏ."

"Chưng cái này làm gì ạ?"

Hứa Thanh Hòa hơi khó hiểu, đây là lần đầu tiên Lục Vãn Đình làm món này.

Lục Vãn Đình cúi người rút vài thanh củi ra khỏi bếp để hạ lửa nhỏ, để nồi sốt từ từ cạn bớt nước, rồi quay lại nhìn cậu.

"Chẳng phải trước đây em nói muốn tìm vị tươi của dầu hào mà không có sao? Loại sốt hành đỏ này chắc là có thể thay thế được phần nào đấy."

Hứa Thanh Hòa nghe xong thì ngẩn người.

Cậu đúng là có nói mấy lời như nhớ vị dầu hào, nhưng đó chỉ là lời cảm thán tùy miệng, nói xong chính cậu cũng quên luôn. Không ngờ Lục Vãn Đình lại luôn ghi nhớ trong lòng, còn âm thầm mày mò ra cách thay thế.

Hứa Thanh Hòa nhất thời thấy hơi cảm động.

Hai người họ đã chia tay trong hòa bình, có rất nhiều việc Lục Vãn Đình không cần thiết phải làm, nhưng anh vẫn làm.

Vậy thì, cậu phải làm gì để đáp lại lòng tốt của Lục Vãn Đình đây?

Còn chưa kịp nghĩ ra, Lục Vãn Đình đã bảo "Sốt hành đỏ xong rồi", Hứa Thanh Hòa bị phân tâm, chủ động tiến lại giúp anh đóng hũ.

Mấy cái hũ gốm đựng sốt là cậu mua ở chợ, tám đồng một cái, mua trên sáu cái thì có ưu đãi, giá mỗi cái rẻ hơn một đồng. Hứa Thanh Hòa không cưỡng lại được sự cám dỗ của giá sỉ, đã chi bốn mươi hai đồng xách sáu cái hũ gốm về nhà.

Lúc đó đối diện với đống hũ trống không cậu còn thấy lo lắng, không biết dùng chúng để đựng gì. Không ngờ thoắt cái, hũ này đựng chút nước sốt, hũ kia đựng ít gia vị, dần dần đều đã được lấp đầy.

Chưa nói đến thứ khác, riêng ba loại nước sốt mặn

- cay

- ngọt trước đó đã chiếm mất ba hũ rồi.

Bây giờ sốt hành đỏ cũng chiếm thêm một hũ.

Trong lớp nước sốt màu nâu nhạt óng dầu, những hạt hành có kích thước đều nhau, có hạt chưa tan hết trông rất rõ ràng, có hạt đã tan thành những sợi hành nhỏ xíu hòa quyện với lớp dầu mỡ, mùi mặn thơm nức mũi.

Hứa Thanh Hòa đặt hũ sốt hành đỏ này bên cạnh hũ sốt tương ngọt, sốt tỏi ớt và mứt dâu tây của mình.

Nhìn cái bàn ăn từ lúc mới xuyên không đến nay vốn trống trải mà giờ đã đầy ắp, Hứa Thanh Hòa cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Thật tốt quá đi!

Sau khi đóng hũ sốt, Lục Vãn Đình lại dẫn cậu đi "nghiệm thu" thành quả săn bắn ngày hôm nay.

Một con gà rừng to lớn.

Hứa Thanh Hòa nhìn con gà rừng, rồi lại nhìn Lục Vãn Đình, không nhịn được nói: "Lục Vãn Đình, anh đúng là... có chút lợi hại đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!