Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.
Hứa Thanh Hòa chớp mắt liên tục, đôi tay không biết nên đặt vào đâu cho phải.
Rõ ràng cậu đã dời tầm mắt khỏi người Lục Vãn Đình, nhưng cái bóng dáng đầy "trọng lượng" kia cứ lở vởn trong tâm trí, vô cùng nổi bật.
Anh người yêu cũ hình như... đang nhịn rất vất vả.
Hay là, giúp anh ấy một tay?
Dù sao cũng không phải chưa từng giúp.
Hứa Thanh Hòa mím môi, định đưa tay ra thì trong đầu bỗng hiện lên hai tiểu nhân nhi, cãi nhau chí tử.
Hai tiểu nhân đều là phiên bản thu nhỏ của cậu. Một đứa mọc sừng ác ma đen thẫm, tay cầm chiếc nĩa gỗ nhỏ, một tay chống nạnh quát tháo: "Chia tay rồi mà còn thế này, ra thể thống gì nữa!"
Đứa còn lại mọc đôi cánh thiên thần trắng muốt, trên đầu có vòng hào quang vàng óng lánh, yếu ớt phản bác: "Nhưng anh ấy trông có vẻ rất khó chịu... vả lại anh ấy thành ra thế này là vì bạn mà, bạn không thể 'thấy cứng mà không cứu' được."
Sau một hồi thiên nhân giao chiến, tiểu ác ma hậm hực rút lui, tiểu thiên thần cuối cùng cũng chiếm ưu thế.
Đôi phu phu cũ giúp đỡ lẫn nhau một chút thì đã sao? Dù sao mọi người cũng quá quen thuộc rồi.
Nghĩ vậy, Hứa Thanh Hòa ướm thử vươn tay ra, mở lời: "Em..."
Ba chữ "giúp anh nhé" còn chưa kịp thốt ra, Lục Vãn Đình đã hỏi: "Em không muốn?"
Mọi sự do dự vừa rồi của Hứa Thanh Hòa đều bị anh thu vào tầm mắt.
Nghe vậy, Hứa Thanh Hòa gần như trừng mắt nhìn Lục Vãn Đình một cái đầy bực bội.
Đại ca à, anh đang "giương cờ" lù lù ra đó mà còn rảnh đi để tâm mấy chuyện không đâu này hả!
Cậu thu hồi ánh mắt, vươn tay định tiến thẳng tới "mục tiêu", ai ngờ Lục Vãn Đình lại nghiêng người né tránh.
Lục Vãn Đình đứng dậy, nói với cậu: "Đợi anh một lát", rồi rời khỏi phòng ngủ đi về phía phòng tắm.
Hứa Thanh Hòa nhìn theo hướng anh rời đi, ngây người hồi lâu.
Thế là xong rồi à?
Hình như là xong thật rồi.
Rõ ràng vấn đề đã được giải quyết, nhưng cậu lại chẳng thấy vui vẻ gì. Nghe tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ phòng tắm, nghĩ đến việc Lục Vãn Đình đang làm gì, trong lòng cậu thấy hơi trống trải, lại có chút ngứa ngáy.
Một lúc sau, Lục Vãn Đình quay lại, trông không khác lúc nãy là mấy, chỉ có phần tóc mai hơi ướt, trên người tỏa ra hơi lạnh sau khi dội nước buốt.
Anh tiếp tục làm nốt việc còn dang dở, xoa nóng lòng bàn tay thấm rượu thuốc rồi áp lên cổ chân Hứa Thanh Hòa. Đến khi cảm thấy đã xoa bóp đủ, anh mới cầm tất giày sang đi vào cho cậu.
Hứa Thanh Hòa vội vàng ngăn lại: "Cái này để em tự làm là được rồi."
Xoa bóp rượu thuốc cậu không chuyên nghiệp, chứ đi tất thì dễ như trở bàn tay. Thái độ của Lục Vãn Đình đối với cậu bây giờ cứ như thể cậu bị gãy chân không bằng.
Cậu rũ mắt nhìn Lục Vãn Đình, hoàn toàn không biết bộ dạng mình lúc này thế nào.
Vì vừa rồi nhịn đau cứ c*n m** d***, môi của Hứa Thanh Hòa bị cắn đến đỏ hồng mọng nước, hai má đỏ hây hây, trên trán rịn ra lớp mồ hôi mỏng lấp lánh.
Ánh mắt cũng ươn ướt.
Lục Vãn Đình chỉ thấy ngọn lửa vừa vất vả ép xuống lại có xu hướng bùng phát trở lại. Anh đối diện với ánh mắt cậu một cái rồi lập tức dời đi, ngay cả động tác trên tay cũng trở nên mạnh bạo hơn, loáng một cái đã đi xong tất giày cho cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!