Chương 21: Canh nấm

Đêm đó, Hứa Thanh Hòa lại mơ.

Trong mơ là căn căn hộ nơi cậu và Lục Vãn Đình từng chung sống. Đêm đã khuya, cậu từ bên ngoài trở về, mò mẫm nhập mật mã vào khóa cửa thông minh để mở cửa.

Phòng khách không bật đèn, ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình tivi hắt lên bóng dáng Lục Vãn Đình, rõ ràng anh đã đợi cậu rất lâu.

Nghe thấy động tĩnh, Lục Vãn Đình đứng dậy, ấn bật đèn phòng khách.

"Cuối cùng cũng chịu về rồi à?"

Giọng nói rất lạnh lùng.

Ánh đèn chói mắt, lời chất vấn đâm vào tai, Hứa Thanh Hòa nheo mắt lại. Chất cồn khiến phản ứng của cậu trở nên chậm chạp, nhưng cậu vẫn cảm nhận được cảm xúc của đối phương, theo bản năng cãi lại:

"Chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Em đi mừng sinh nhật bạn."

"Mừng sinh nhật mà phải chơi đến giờ này?" Lục Vãn Đình tiến lên một bước, tỏa ra áp lực thấp tiến gần sát cậu, "Em có biết chừng mực là gì không?"

Hứa Thanh Hòa bị khí thế của anh ép đến khó chịu, tâm lý nghịch ngợm khi bị gò bó trỗi dậy: "Sao anh quản em nhiều thế, em có làm gì đâu, chỉ uống một chút rượu thôi mà."

"Một chút?"

Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người cậu, Lục Vãn Đình gần như bật cười vì giận, định đưa tay đỡ cậu nhưng lại bị cậu bướng bỉnh hất ra.

"Đừng chạm vào em, anh phiền quá."

Câu nói này hoàn toàn châm ngòi cho ngòi nổ.

Lục Vãn Đình nắm chặt lấy cổ tay Hứa Thanh Hòa, lực đạo rất mạnh, đột ngột kéo cậu về phía mình.

Lồng ngực hai người va vào nhau, hơi thở giao thoa, một bên mang theo hơi lạnh của đêm tối, một bên mang theo hơi nóng của rượu.

Giọng Lục Vãn Đình trầm xuống: "Em bảo anh phiền?"

"Xem ra bình thường anh quá nuông chiều em rồi."

Ký ức tiếp theo là một sự hỗn loạn.

Những lời tranh cãi trở nên mơ hồ, không biết ai là người cắn lên môi ai trước, trong tư thế đầy trừng phạt, không giống một nụ hôn mà giống một cuộc cắn xé hơn.

Tiếng vải vóc ma sát sột soạt, xen lẫn tiếng th* d*c kìm nén và những tiếng r*n r* vì đau.

Ánh đèn trên đỉnh đầu chao đảo.

Chuyện sau đó Hứa Thanh Hòa không nhớ rõ lắm, đầu rất đau, cơ thể lại càng mỏi nhừ như thể bị tháo rời rồi lắp ráp lại. Cậu chỉ nhớ trước khi lịm đi, đã được Lục Vãn Đình đút cho một bát canh giải rượu.

Hứa Thanh Hòa mở mắt, nhìn căn phòng cổ kính, thoáng chút ngẩn ngơ.

Cảm xúc mãnh liệt trong mơ dường như vẫn còn đọng lại trên cơ thể, cậu khẽ thở dài, trở mình, vùi mặt vào gối.

Trời sắp sáng nhưng gà chưa gáy, vì giấc mơ này mà Hứa Thanh Hòa hiếm khi thức dậy sớm. Cố gắng ngủ nướng không thành, cậu dứt khoát bò dậy khỏi giường.

Cậu thu xếp lại cảm xúc, rửa mặt ra khỏi cửa, rồi nhìn thấy anh người yêu cũ vừa xuất hiện trong giấc mơ ban nãy.

Cái hại của việc xuyên không xong lại kết hôn với người yêu cũ chính là thể hiện vào lúc này đây.

Dù không hẳn là một giấc mộng xuân hoàn toàn, nhưng Hứa Thanh Hòa vẫn thấy hơi ngượng ngùng, cậu xoa xoa mũi, nhỏ giọng chào Lục Vãn Đình: "Chào buổi sáng."

Nhận ra sự khác lạ của cậu, Lục Vãn Đình hỏi: "Hôm nay sao dậy sớm thế, không ngủ ngon à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!