Trước kia khi còn bên nhau, đương nhiên là họ ngủ cùng nhau, thi thoảng Hứa Thanh Hòa còn quấn quýt đòi Lục Vãn Đình đắp chung một chiếc chăn, như vậy cậu có thể gác chân lên người anh, ngủ cực kỳ thoải mái.
Nhưng giờ đã khác rồi, đã chia tay rồi, Hứa Thanh Hòa cảm thấy vẫn nên giữ khoảng cách với người yêu cũ thì tốt hơn.
Thế nhưng Lục Vãn Đình vừa mới chia sẻ thông tin ở đây cho cậu, còn an ủi cậu nữa, giờ đột nhiên nói mấy lời kiểu "giữ khoảng cách" thì có vẻ như cậu là hạng người trở mặt không nhận người quen, rất thiếu lịch sự.
Hứa Thanh Hòa quyết định không nói bằng lời, để Lục Vãn Đình tự hiểu ý.
Cậu giả vờ như rất buồn ngủ, liên tục ngáp mấy cái, nước mắt cũng sắp trào ra luôn rồi.
Lục Vãn Đình vẫn luôn nhìn cậu, động tĩnh lớn như vậy tự nhiên không thể lọt qua mắt anh.
"Buồn ngủ rồi à?"
"Vâng vâng." Hứa Thanh Hòa khóe mắt rưng rưng gật đầu liên hồi.
Vốn dĩ cậu chỉ hơi buồn ngủ thôi, vì muốn giả vờ nên mới ngáp liên tục, kết quả ngáp hồi lâu lại thành buồn ngủ thật, từ ba phần lúc nãy giờ đã thành bảy phần rồi.
"Buồn ngủ thì ngủ đi."
Hứa Thanh Hòa không dám ho he, chờ đợi câu tiếp theo của Lục Vãn Đình.
Tuy nhiên cậu không đợi được câu tiếp theo, mà lại thấy đối phương cởi bộ hỷ phục trên người ra.
Lục Vãn Đình sau khi cởi hỷ phục để xõa mái tóc dài, bên trong mặc một bộ áo dài quần dài trắng muốt, tôn lên hoàn hảo thân hình săn chắc nhưng không quá vạm vỡ của mình.
Hứa Thanh Hòa đã thấy Lục Vãn Đình trong nhiều kiểu ăn mặc khác nhau, có kiểu có thể miêu tả, có kiểu không tiện miêu tả, nhưng kiểu như thế này thì đúng là lần đầu tiên thấy.
Đôi mắt hai mí của Lục Vãn Đình có hình dáng song song hơi hẹp, vì có thêm mái tóc dài nên phiên bản cổ đại của anh mang đậm khí chất "kiếm mi tinh mục".
Cảm giác rất kỳ diệu, giống như đang xem người yêu cũ đóng phim truyền hình cổ trang vậy.
Hứa Thanh Hòa nhìn chằm chằm anh một hồi, rốt cuộc cũng không thể kiên trì giữ vững trận địa, bị nhan sắc cám dỗ rồi.
Cậu buông xuôi nghĩ thầm: Ngủ chung thì ngủ chung! Dù sao trước đây cũng ngủ bao nhiêu lần rồi, chẳng thiếu lần này.
Cậu xoay người hậm hực bắt đầu trải giường, đột nhiên dưới chăn chạm phải thứ gì đó khác thường, lật chăn lên xem, hỡi ôi là một đống lớn lạc, nhãn nhục, táo đỏ.
Trải đầy một giường, trông thật hoành tráng.
Bị mấy thứ này cấn thì đương nhiên không thể ngủ ngon được, Hứa Thanh Hòa vừa nhặt nhãn nhục ra vừa không nhịn được lầm bầm: "Tại sao lại để mấy thứ tượng trưng cho 'Sớm sinh quý tử' này dưới chăn chứ? Vợ nam thì đâu có biết đẻ con... đúng không?"
Đến hai chữ cuối cùng, giọng của Hứa Thanh Hòa đột nhiên trở nên run rẩy.
Cậu chỉ biết mình và Lục Vãn Đình xuyên không đến một triều đại không có trong lịch sử, nhưng cậu không biết thế giới này có thiết lập gì khác với hiện tại hay không.
Ví dụ như đàn ông có thể sinh con.
Chuyện xuyên không phi khoa học như này đã thực sự xảy ra rồi, thì việc đàn ông sinh con hình như cũng không phải là không thể…
Chuyện đó xin đừng xảy ra nha!
Hứa Thanh Hòa trở nên căng thẳng.
Lúc này, cậu bỗng nghe thấy một tiếng cười rất nhẹ từ anh người yêu cũ.
"Ngoại trừ việc đàn ông có thể kết hôn ra thì ở đây giống hệt thế giới cũ của chúng ta." Lục Vãn Đình nói, "Sẽ không bắt em sinh con đâu. Đừng sợ."
"Thế thì tốt, thế thì tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!