Chương 14: Trứng kho trà

Tâm trí Hứa Thanh Hòa đến nhanh mà đi cũng nhanh, sau khi tìm hiểu xong thì cậu cũng chẳng còn hứng thú gì với đề tài liệt dương nữa.

Cậu còn cả một nồi trứng cần phải nấu đây.

Bà nội từng nói, một quả trứng kho trà thành công phải đạt được các tiêu chuẩn: "thấm vị sâu, lòng trắng không bị bở, hương thơm đậm đà". Cậu làm theo cách của bà, cẩn thận rửa sạch từng quả trứng, cho vào nồi nước lạnh, thêm một thìa muối, đun lửa lớn đến khi sôi thì rút củi ngay.

Lúc này lòng trắng vừa mới đông lại, lòng đỏ vẫn còn ở trạng thái lòng đào bán chảy, cực kỳ mềm non.

Vớt trứng ra ngâm qua nước lạnh, dùng thìa gõ nhẹ tạo thành những vết nứt chi chít như mạng nhện. Vết nứt càng nhiều thì nước kho càng dễ thấm vào, trứng nấu ra vị mới đậm.

Hứa Thanh Hòa gõ cực kỳ nghiêm túc.

Trứng nhiều quá, gõ một hồi không xuể, cậu bèn gọi Lục Vãn Đình lại gõ cùng.

Ngặt nỗi Lục Vãn Đình lực tay quá mạnh, gõ hai ba cái là nát cả vỏ trứng, Hứa Thanh Hòa xót trứng của mình nên đã đuổi anh người yêu cũ đi chỗ khác.

Gõ xong trứng thì nước kho cũng gần được rồi.

Nước kho trà thì đương nhiên không thể thiếu vụn trà mạt, hương liệu không cần cho quá nhiều, đại hồi, quế chi thêm vài lá nguyệt quế là đủ; gia vị thì cho nước tương và đường phèn để dậy vị, muối thì cho nhiều hơn lúc xào rau một thìa, nước kho hơi mặn một chút thì trứng mới dễ thấm vị.

Nước sôi sùng sục, nước trà màu nâu sẫm cuộn trào, trong làn khói nóng bốc lên hòa quyện giữa hương trà hơi chát và mùi thơm nồng của hương liệu. Những quả trứng đã gõ vỏ dập dềnh trong nước, lăn lộn lên xuống.

Ước chừng nấu đã hòm hòm, Hứa Thanh Hòa rút củi, không mở nắp mà để trứng ngâm trong nước kho. Cứ thế ngâm qua một đêm, hương vị của nước kho trà sẽ từ từ thấm vào tận bên trong, khiến cho đến cả lòng đỏ cũng thơm lừng.

Cậu cứ thế ngủ một giấc trong giấc mơ ngập tràn hương trà.

Sáng hôm sau, việc đầu tiên Hứa Thanh Hòa làm sau khi ngủ dậy là đi xem nồi trứng kho trà đã ngâm qua đêm.

Mở nắp nồi, một mùi hương trà đặc quánh như có thực ập vào mặt. Trứng đã kho thấu, quả nào quả nấy đều nhuộm màu nâu sẫm, từng đường vân nứt trên vỏ trứng đều thấm đẫm nước trà sẫm màu, chưa bóc vỏ đã tỏa ra mùi thơm không giấu vào đâu được.

Hứa Thanh Hòa không đợi được mà lấy ngay một quả từ trong nồi ra, ngạc nhiên thấy nó vẫn còn hơi ấm.

Bóc lớp vỏ ra, thấy lòng trắng trứng thấm màu nâu nhạt của nước tương, những vết nứt trên vỏ biến thành hoa văn trên lòng trắng, những đường vân màu nâu trà đậm nhạt khác nhau quấn quanh quả trứng, ngay cả phần gần lòng đỏ cũng nhuộm sắc nâu nhạt.

Lục Vãn Đình đang cuốc đất trong sân, Hứa Thanh Hòa chạy lon ton lại gần, hai tay nâng quả trứng vừa bóc xong.

"Nào, nếm thử đi!"

Hai tay Lục Vãn Đình lấm lem bùn đất, anh nhìn quả trứng rồi lại nhìn đôi mắt sáng rực của Hứa Thanh Hòa, cúi đầu cắn thẳng một miếng ngay trên tay cậu.

Lòng trắng trứng mềm mịn đàn hồi, hương trà tràn ngập, vị mặn tươi vừa miệng. Lòng đỏ bùi bùi dẻo mịn, thấm đẫm hương kho, sâu bên trong cùng còn giấu một chút lòng đào, trơn láng tinh tế, hòa quyện cùng hương trà và gia vị, đầy khoang miệng đều là vị thơm nồng nàn.

"Ngon." Lục Vãn Đình nói.

Ăn xong nửa quả, anh vẫn thấy chưa đã thèm, đúng lúc Hứa Thanh Hòa nâng tay lên, Lục Vãn Đình liền cúi đầu ăn nốt nửa còn lại.

Trong lúc cử động, ngón tay của Hứa Thanh Hòa vô tình lướt qua cánh môi anh.

Tim Lục Vãn Đình lập tức hẫng một nhịp.

Anh còn chưa kịp nói gì, Hứa Thanh Hòa đã rụt tay lại xách giỏ tre đựng trứng kho trà lên, bước chân nhẹ tênh đi ra ngoài sân.

"Em đi bán trứng kho trà đây!"

Nói xong liền chạy đi không thèm quay đầu lại.

Lục Vãn Đình đứng im tại chỗ nhìn theo bóng lưng gầy gò của Hứa Thanh Hòa. Cậu vừa đi vừa ngâm nga một điệu nhạc nhỏ, tay xách giỏ tre, dáng đi uyển chuyển như một chú chim nhỏ vui vẻ.

Hoàn toàn không biết mình vừa khẽ khàng chạm vào dây đàn lòng của ai kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!