Chương 13: Có bệnh thầm kín

Nhìn thấy Hứa Thanh Hòa, Triệu Hải Toàn cũng sửng sốt.

Người đẹp thường dễ để lại ấn tượng sâu sắc, từ hôm Hứa Thanh Hòa mua rau, Triệu Hải Toàn đã nhớ kỹ cậu rồi.

Không chỉ vì trấn Cam Tuyền chưa từng có nam nhân nào xinh đẹp, thanh tú đến thế, lại còn là một gương mặt lạ, mà quan trọng hơn là những người khác đến tiệm lão mua đồ đều chê đắt, thường phải mặc cả một hồi lâu, riêng tiểu lang quân này chẳng nói chẳng rằng, thanh toán tiền dứt khoát rồi rời đi.

Tất nhiên đồ mua cũng chẳng bao nhiêu.

Tóm lại, ấn tượng của Triệu Hải Toàn về cậu rất sâu đậm. Hôm nay thấy Hứa Thanh Hòa xuất hiện ở đây, lão càng thêm kinh ngạc: Hóa ra nam thê mà Lục Vãn Đình cưới chính là cậu ta.

"Hóa ra là Triệu chưởng quầy." Hứa Thanh Hòa đã mặc đồ của nam thê, bắt đầu nhập vai, "Triệu chưởng quầy vào nhà uống miếng nước đã."

Thông thường khi có khách đến thăm nhà sẽ chào mời uống trà nóng, nhưng vì lá trà chưa kịp mua nên chỉ có thể mời đối phương uống nước nóng.

"Thôi thôi." Nghĩ đến chuyện sắp nói, Triệu Hải Toàn chỉ muốn giải quyết cho nhanh, "Tôi nhờ Lục đại phu xem bệnh xong là đi ngay, không dám làm phiền."

Thấy lão nói năng chân thành, Hứa Thanh Hòa đành thỏa hiệp, đồng thời cũng có chút tò mò.

Vị Triệu chưởng quầy này rốt cuộc muốn khám bệnh gì?

Đang nghĩ ngợi thì Lục Vãn Đình đã từ trong nhà đi ra, khẽ gật đầu với Triệu chưởng quầy: "Chưởng quầy thấy trong người không khỏe ở đâu?"

Một câu hỏi bệnh hết sức bình thường, nhưng Triệu Hải Toàn nghe xong lại đỏ bừng cả vành tai, ấp úng nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Có thể... mượn bước nói chuyện riêng được không?"

"Vào phòng nói."

Trước khi vào phòng, Lục Vãn Đình còn dặn dò Hứa Thanh Hòa mấy câu, bảo rằng nếu anh ra muộn thì cậu cứ ăn cơm trưa trước, đừng để bụng đói.

Hứa Thanh Hòa bảo anh cứ yên tâm: "Biết rồi mà, em có phải trẻ con đâu."

Lục Vãn Đình nghe vậy, nhìn cậu với ánh mắt không rõ ý tứ, dường như đang tỏ ý nghi ngờ câu "không phải trẻ con" kia.

Hứa Thanh Hòa bĩu môi với anh.

Triệu Hải Toàn đứng cạnh hai người đột nhiên cảm thấy mình vừa bị "nhồi" một họng cơm chó.

Lão không nên ở đây, lão nên ở nhà mới đúng.

Lão vội vàng bước vào dược phòng.

Dược phòng nhà họ Lục là do gian nhà bên cải tạo thành, Triệu Hải Toàn lần đầu tới, môi trường xung quanh còn cũ nát hơn lão tưởng tượng.

Lão dù sao cũng là một tiểu chưởng quầy mở tiệm, bình thường không thiếu tiền lẻ, nếu không phải vì thực sự đã đường cùng thì tuyệt đối không đến cái dược phòng nhỏ không tên tuổi này —— y thuật của Lục Vãn Đình đó, đến cả cảm mạo phong hàn nhỏ cũng chưa chắc xem cho ra hồn.

Thôi thì, "còn nước còn tát" vậy.

Lục Vãn Đình nghiêng người mời lão vào phòng, sau khi ngồi xuống liền đi thẳng vào vấn đề: "Triệu chứng thế nào?"

"Thì... thì là khía cạnh đó."

Ánh mắt Triệu Hải Toàn né tránh, lắp bắp mở lời: "Chuyện trong phòng ấy, dạo này hơi không... không cái đó lắm... không 'lên' được, mà cho dù có 'lên' được thì cũng... cũng luôn làm cho xong chuyện một cách chóng vánh..."

Giọng lão càng nói càng thấp, lộn xộn, mập mờ, như thể mỗi chữ đều nóng bỏng tay, vòng vo mãi mới vào trọng tâm.

Nhưng Lục Vãn Đình vừa nghe là hiểu ngay, giọng nói và biểu cảm không có chút biến động nào, ánh mắt nhàn nhạt, bình thản nói: "Liệt dương?"

"..."

Triệu Hải Toàn tức thì đỏ gay cả mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!