Chương 8: (Vô Đề)

Ở cổng trường, Yến Thu ôm chặt lấy Lâm Vãn Tình.

Lâm Vãn Tình cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. "Ngọt Ngào ngoan, đừng căng thẳng."

Lâm Vãn Tình ngượng ngùng, đôi mắt ướt át: "Có được không ạ?"

Yến Thu nhìn chiếc xe kia chầm chậm lăn bánh, không ai biết liệu bên trong chiếc xe có người đang chụp hình hay không.

Yến Thu nhếch môi tạo thành một đường cong, nhẹ nhàng v**t v* gáy và lưng nàng.

"Đừng căng thẳng, em là vị hôn thê của chị, cần phải cùng chị xuất hiện ở rất nhiều sự kiện."

Yến Thu từ từ buông Lâm Vãn Tình ra, ngón tay vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt nàng.

"Ngọt Ngào, đừng sợ, thực ra em cũng không ghét chị đúng không, chỉ là không quen tiếp xúc thân mật với người khác."

Lâm Vãn Tình thuận theo suy nghĩ của cô mà gật đầu.

Toàn thân nàng đáng yêu đến mức ửng hồng.

Yến Thu rút một tấm thẻ từ túi áo của mình, đặt vào túi áo khoác dài của Lâm Vãn Tình.

Lâm Vãn Tình kháng cự lùi lại một bước: "Đừng, chị Thu Thu, em không muốn nhận tiền của chị."

"Em có thể tự kiếm tiền, em không thiếu tiền đâu."

Ánh mắt nghiêm túc của bé thỏ con khiến Yến Thu bật cười.

"Chị biết Ngọt Ngào đã trưởng thành, không thiếu tiền, nhưng nếu chị không đưa cho em tấm thẻ này, người khác sẽ nghĩ thế nào? Sẽ nghi ngờ cuộc hôn nhân của chúng ta không có tính xác thực, sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh bên ngoài của tập đoàn và giá cổ phiếu của công ty, danh dự của em cũng sẽ bị tổn hại đấy."

Yến Thu từ từ rút tấm thẻ từ tay Lâm Vãn Tình ra, nhẹ nhàng đặt vào túi nàng.

"Ngoan, nhận lấy thẻ đi."

Sự ôn nhu của cô khiến người ta vô thức tuân theo.

Yến Thu: "Ngày đi đăng ký kết hôn chị sẽ đến đón em."

Mặt Lâm Vãn Tình nóng bừng: "Vâng."

Yến Thu khẽ cười một tiếng, đóng cửa xe lại.

Thời gian trôi qua ba ngày, Yến Thu không ngừng cập nhật dòng chảy tin nhắn ngân hàng.

Yến Thu: "Du Phỉ, dòng tiền ngân hàng của tôi có vẻ bị chậm trễ."

Du Phỉ: "Là khoản tiền quảng cáo chắc chắn chưa được chuyển đến ạ? Vậy để em kiểm tra."

Ngón tay Yến Thu nhẹ nhàng gõ màn hình: "Là thẻ phụ của tôi, số dư tài khoản một đồng cũng không hề nhúc nhích."

Du Phỉ kinh hãi: "Thẻ bị trộm ư? Bây giờ kẻ trộm thật to gan, vậy để em báo cảnh sát bắt tên trộm đó nhốt bảy tám chục năm."

"..." Yến Thu: "Thẻ phụ đó tôi đưa cho Lâm Vãn Tình, khoản chi tiêu gần nhất của em ấy là mua bảy đồng trà sữa trân châu, nhưng không dùng thẻ của tôi."

Yến Thu mở vòng bạn bè của Lâm Vãn Tình, tâm trạng có thể thấy rõ là không tốt.

Du Phỉ: "Có một khả năng nào đó không, cô Lâm đã quên rồi sao?"

Yến Thu: "Em ấy không tin tưởng tôi, cho nên mới không dùng tiền của tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!