Hoàng thượng cùng hoàng hậu đầy ngạc nhiên, Tiêu Hương Hương đương nhiên không tin, nhưng khi ánh mắt nàng nhìn xuống tay Mạc Nhiễm Thiên, thủ trạc màu bạc kia quả thật mang trên tay hắn, làm cho mặt nàng không thể không trở nên âm trầm.
"Thiên nhi, rốt cuộc là chuyện gì vậy, con nhận tín vật của Viêm nhi?" Hoàng thượng nhìn Mạc Nhiễm Thiên vẻ mặt đỏ bừng, sủng nịch hỏi.
"Phụ hoàng, không phải, đó đúng là do tứ đệ mua cho ta, nhưng không phải tín vật đính ước, Thiên nhi đi ra ngoài không mang tiền, cho nên..." Mạc Nhiễm Thiên lập tức giải thích.
Hoàng thượng rất có thâm ý nhìn vào mắt Mạc Tử Viêm, sau đó hỏi: "Vậy việc con cùng với Viêm nhi là sao?"
"A, phụ hoàng, hắn, hắn thật..." Mạc Nhiễm Thiên định nói gã là súc sinh, nhưng lại nhớ ra gã cũng là giọt máu của hoàng thượng, thốt ra lời này cũng chính là mắng hoàng thượng.
"Tiểu Thiên, nơi này của huynh vẫn đau phải không?" Mạc Tử Viêm cười ta đi đến chỗ Mạc Nhiễm Thiên, đặt một tay lên vai hắn, lớn tiếng nói, sau đó lại ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ: "Huynh nếu dám nói bậy, ta sẽ đem chuyện đêm đó ta đã làm với huynh nói cho mọi người biết."
Mạc Nhiễm Thiên cả người chấn động, quay đầu chăm chú nhìn hắn cả giận nói: "Ngươi!"
"Không tin, huynh thử xem, tiểu cúc của huynh, ta còn nhớ đến nao lòng đây!" Môi Mạc Tử Viêm dường như nhiều lần đụng tới lỗ tai hắn, người ngoài nhìn vào thấy hai người đang rất thân mật. Một vài người đã nắm chặt nắm tay.
Mạc Nhiễm Thiên kinh ngạc, hắn thừa nhận hắn không thể vứt bỏ sĩ diện của bản thân, một đại nam nhân như hắn phải nằm phía dưới đã rất ủy khuất, như thế nào còn có thể làm cho mọi người biết gã đã làm gì mình đây.
"Phụ hoàng, Tiểu Thiên hẳn là đang thẹn thùng, kì thật huynh ấy cùng Viêm nhi vẫn quan hệ thân mật, cho nên Tiểu Thiên không thể làm lễ trưởng thành cho Hiên nhi!" Mạc Tử Viêm thừa dịp Mạc Nhiễm Thiên vô kế khả thi dưới lập tức lớn tiếng nói, bắn một tia nhìn âm trầm về phía Mạc Hiên – đôi mắt như đang bốc hỏa.
"Phụ hoàng, Hiên nhi muốn thái tử ca ca làm lễ trưởng thành cho Hiên nhi cơ." Mạc Hiên làm mình làm mẩy kiểu con nít .
"Cái này..." Hoàng thượng có chút khó xử, làm lễ trưởng thành và thị tẩm là hai chuyện khác nhau, thị tẩm có thể tùy tiện, nhưng chuyện lễ trưởng thành lại là nghiêm túc.
"Tiểu Thiên, con thấy sao, có muốn làm lễ trưởng thành cho Hiên nhi không?" Hoàng thượng đem vấn đề ném cho Mạc Nhiễm Thiên.
Mạc Tử Viêm vừa nghe, khẩn trương sờ sờ mông Mạc Nhiễm Thiên, xem như uy hiếp.
Khuôn mặt Mạc Nhiễm Thiên vặn vẹo một hồi, cuối cùng áy náy nhìn Mạc Hiên – kẻ đang nhìn hắn đầy hi vọng, nói:"Lục đệ, đúng, xin lỗi!" Mạc Nhiễm Thiên không dám nhìn Mạc Hiên, lại càng không dám nhìn Tiêu Hương Hương.
Toàn trường xôn xao, tiếng nghị luận nổi lên, Mạc Tử Viêm vẻ mặt đắc ý, nhìn Mạc Nhiễm Thiên cúi đầu, lại gần hắn thân mật nói: "Tiểu Thiên, thật thông minh."
"Biến!" Mạc Nhiễm Thiên giận dữ đá Mạc Tử Viêm một cước, nhưng không lường được Mạc Tử Viêm mau lẹ né qua rồi cười nói: "Sao phải tức giận như vậy, buổi tối ta sẽ đền bù cho huynh mà." Lời này của Mạc Tử Viêm nghe ra càng mập mờ vô cùng.
"Thiên nhi, con lại đây!" Hoàng thượng cảm thấy chuyện này thật kỳ quặc, vẫy tay gọi Mạc Nhiễm Thiên.
Mạc Nhiễm Thiên phẫn nộ trừng mắt liếc Mạc Tử Viêm một cái sau đó đi tới bên hoàng thượng cùng hoàng hậu, mà Mạc Hiên đứng bên cạnh bọn họ càng đau đớn nhìn Mạc Nhiễm Thiên đang đi lên.
"Thiên nhi, rốt cuộc là làm sao, con cùng Viêm nhi xảy ra chuyện gì?" Hoàng thượng kéo tay Mạc Nhiễm Thiên.
"A, không, không có việc gì, ta cùng đệ ấy tranh cãi, phụ hoàng đừng lo lắng, không có việc gì, chỉ là ta không thể làm lễ cho Hiên nhi." Mạc Nhiễm Thiên lần nữa nhìn về phía Mạc Hiên vẫn dùng ánh mắt không tin chăm chú nhìn hắn.
"Thái tử ca ca, tại sao phải đối xử với ta như vậy? Hiên nhi đối với huynh toàn tâm toàn ý, nhật nguyệt chứng giám, huynh tại sao vấn tóc trưởng thành cũng không chịu giúp ta?" Trong con ngươi đen của Mạc Hiên nhuốm lên sương mù.
Tiêu Hương Hương không đành lòng nhìn cảnh đó, đem Mạc Hiên kéo vào lòng nói: "Hiên nhi, đừng thương tâm, Tiểu Thiên nhất định có nỗi khổ tâm. Tiểu Thiên đúng không?" Tiêu Hương Hương nghiêm khắc nhìn về phía Mạc Nhiễm Thiên.
Mạc Nhiễm Thiên muốn nói lại thôi, sau đó hơi hơi gật đầu, nhìn dáng điệu Mạc Hiên thương tâm như vậy, hắn cảm giác được trong lòng rất khó chịu.
"Hiên nhi, con xem, Tiểu Thiên là có nỗi khổ tâm , con đừng thương tâm, để Thần nhi giúp con làm lễ, Tiểu Thiên, buổi tối thị tẩm không có vấn đề chứ?" Tiêu Hương Hương nháy mắt với Mạc Nhiễm Thiên.
Mạc Nhiễm Thiên ngầm hiểu, lập tức đỏ bừng mặt nhìn Mạc Hiên một cái, còn Mạc Hiên lại một lần tràn ngập hy vọng, hắn hy vọng lần đầu tiên của mình dành cho thái tử ca ca.
"Không, không có vấn đề." Mạc Nhiễm Thiên xấu hổ nói xong, hơi mỉm cười với Mạc Hiên. Điều này làm cho trên mặt Mạc Hiên lại tìm được nét tươi cười.
Hoàng thượng vẫn nghe ba người nói chuyện với nhau, nhìn vẻ mặt ba người, cuối cùng nhìn sang Mạc Tử Viêm bên kia, sau đó trong lòng bắt đầu cân nhắc.
Kế tiếp là Mạc Nghị Thần vi Mạc Hiên làm lễ vấn tóc, nét cười trên khóe miệng Mạc Tử Viêm, lơ đãng nhìn liếc qua Từ Mạc đứng phía sau, chỉ cần Mạc Nhiễm Thiên không phải người của Mạc Hiên, như vậy hoàng thượng cũng không dễ dàng có kết luận. Thì ra tập tục nơi này là như vậy, nếu Mạc Nhiễm Thiên vi Mạc Hiên bó tóc, vậy Mạc Nhiễm Thiên sau này chính là người của Mạc Hiên, những người khác không thể nhúng chàm hắn, nhưng nếu không bó tóc, dù Mạc Nhiễm Thiên buổi tối thị tẩm, hắn vẫn có thể vi người khác thị tẩm, cũng tính là Mạc Nhiễm Thiên vẫn còn tự do .
Lúc này Mạc Tử Viêm rất đắc ý, Mạc Nghị Thần vi Mạc Hiên bó tóc tư vị trong lòng nói không nên lời, kì thật y hẳn là cũng đang cao hứng, cứ như vậy, y vẫn có thể đến tẩm cung thái tử, vẫn có thể cùng Tiểu Thiên cùng nhau, chỉ là thời gian này cũng quá ngắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!