Một ngày trôi qua trong nỗi bất mãn và khiếp sợ của Mạc Nhiễm Thiên, buổi tối nằm trên giường nghĩ đến chuyện Tiêu Hương Hương giao cho hắn, hắn cảm thấy thật ấm ức cho cái thân phận thái tử này của mình, không chỉ ngủ cùng người ta, mà nghe tiểu hài tử kia nói, giống như mình thành vợ chính thức của hắn vậy. Hơn nữa đêm nay ngay cả Mạc Nghị Thần cũng không thể ngủ cùng hắn, giúp hắn động viên tinh thần.
Sáng sớm hôm sau, cả hậu cung bắt đầu trở nên náo nhiệt, hoàng thượng mặc dù vì chuyện Thân quốc tiến đánh, không muốn phô trương lãng phí, chỉ làm lễ trưởng thành cho Mạc Hiên ở ngự hoa viên, nhưng cả hoàng cung vẫn thật nhộn nhịp, những người được mời ngoài thái khanh Từ Mạc và thượng đại phu Dạ Tích Tuyết mà Mạc Nhiễm Thiên biết, còn có mấy vị đại thần quan trọng khác.
"Thái tử điện hạ, thỉnh tắm rửa thay quần áo." Tiểu Lộ Tử cầm theo một bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn đi vào.
"Sáng sớm , tắm cái gì chứ?" Mạc Nhiễm Thiên vừa nghe liền tức giận, tối hôm qua trước khi ngủ mới tắm qua, sớm nay lại tắm nữa, sao phải sạch sẽ quá mức như vậy.
"A, thái tử điện hạ, đây là quy định." Tiểu Lộ Tử lập tức lộ ra vẻ mặt cầu xin.
"Thì phá quy định, ở chỗ này của ta ta lớn nhất, ngươi muốn thì tự tắm đi!" Mạc Nhiễm Thiên cố tình gây chuyện, dù sao hiện giờ ấn tượng của hắn với Mạc Hiên vô cùng tồi tệ, dựa vào cái gì bắt hắn buổi tối phải hầu hạ y? Lễ trưởng thành kiểu gì vậy?
"Thái tử điện hạ, cái này, ai." Tiểu Lộ Tử khó xử.
"Thôi đi, để ta tự làm! Đi ra ngoài!" Mạc Nhiễm Thiên nổi giận bừng bừng, sau đó bắt đầu rèn luyện thân thể, tưởng tượng bao cát là Mạc Hiên, dùng sức nện xuống, nghĩ đến từ sáng hôm đó xuất cung chọc tiểu hài tử một lần, cho đến hai ngày nay đều không thấy, thật là kì quái.
Tiểu Lộ Tử không dám nói lời nào, buông quần áo rồi chuồn mất, từ sau khi thái tử không còn ngốc, hắn càng ngày càng đáng sợ.
"Trở về!" Tiểu Lộ Tử vừa bước chân ra khỏi cửa liền bị Mạc Nhiễm Thiên kêu trở lại.
"A, thái tử điện hạ, còn có gì phân phó?" Tiểu Lộ Tử vội vàng xoay người.
"Lam nhi thế nào ?" Đây là chuyện Mạc Nhiễm Thiên vẫn canh cánh trong lòng, hắn cảm thấy có lỗi với Lam nhi.
"Sườn phi nương nương cả ngày đều ca hát, nhảy múa, ngoài ra cũng không có gì không ổn cả." Tiểu Lộ Tử trả lời.
"Ân, ngươi bảo hai tiểu cung nữ tới hầu hạ nàng, thuốc thái y viện đưa tới đúng giờ phải cho nàng uống." Mạc Nhiễm Thiên phân phó.
"Nô tài hiểu rõ!" Tiểu Lộ Tử thầm nghĩ thái tử điện hạ thật sự là trạch tâm nhân hậu, đối với nữ nhân đều tốt như vậy.
"Hoàng hậu nương nương giá lâm!" Bên ngoài truyền đến tiếng nô tài bẩm báo.
"Ngươi đi xuống trước đi." Mạc Nhiễm Thiên khóe miệng nhếch lên, bảo Tiểu Lộ Tửlui xuống, sau đó nhìn Tiêu Hương Hương một thân trang phục uy nghi đang chậm rãi đi đến.
"Tiểu Thiên, sao còn không thay quần áo?" Tiêu Hương Hương đóng cửa rồi tiến lại.
"Không phải chỉ là lễ trưởng thành của con cô thôi sao, có cần thiết phải long trọng như vậy không?" Mạc Nhiễm Thiên khinh bỉ nhìn nàng.
"A a, lễ trưởng thành này của Hiên nhi đã là đơn giản nhất trong chúng hoàng tử, sao cậu lại thờ ơ như vậy, chuyện này chỉ còn cách mục tiêu của chúng ta có một bước, không đầy mười ngày nữa cậu bắt đầu xuất phát rồi, cậu cần phải thừa dịp mấy ngày này mà bắt lấy trái tim con trai ta."
"Tôi thấy cô ở chỗ này rất thoải mái, còn trở về làm gì, có người chồng tốt như vậy, còn có đứa con trai lớn nhường ấy, không cần trở về, ở lại đây hưởng phúc đi." Mạc Nhiễm Thiên châm chọc nàng.
"Tiểu Thiên, cậu nói cái gì vậy, sao phải tức giận thế, tôi cũng là bất đắc dĩ thôi, nơi này thì có cái gì, tôi muốn trở về, tôi nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè, nơi này mặc dù không tồi, nhưng tôi ghét cuộc sống mưu tính tranh giành như thế này, cậu tại sao nói tôi như vậy, chẳng lẽ cậu cảm thấy rằng tôi đang lừa cậu sao?" Tiêu Hương Hương vẻ mặt thương tâm nhìn Mạc Nhiễm Thiên.
Mạc Nhiễm Thiên thấy vẻ mặt nàng không giống gạt người, nhất thời lửa giận trong lòng cũng nguội bớt: "Tôi buồn lắm, tại sao muốn tôi đi hoàn thành nhiệm vụ này!"
"Bởi vì cậu là nam nhân, nếu tôi là nam nhân, còn cần nhờ đến cậu sao?" Tiêu Hương Hương cư nhiên nhìn Mạc Nhiễm Thiên châm chọc.
"Ai, được rồi được rồi mà, đừng khóc, tôi chỉ là phiền lòng, con trai cô đi đâu vậy? Hai ngày nay tôi không gặp hắn." Mạc Nhiễm Thiên hỏi.
"Hiên nhi hai ngày này đều trầm lặng ít nói, tôi còn muốn đến hỏi cậu xem đã xảy ra chuyện gì?" Tiêu Hương Hương càng thêm tò mò.
"A, tôi làm sao biết được, hắn không phải là đang ghen đó chứ, ngày đó tôi không cho hắn xuất cung, sau đó cùng nhị ca đi ra ngoài." Mạc Nhiễm Thiên trong lòng cả kinh nói.
"Ra vậy, thế thì hẳn là không có việc gì, dù sao vẫn chỉ là một đứa con nít, đêm nay cậu tốt với hắn một chút thì không có việc gì rồi." Tiêu Hương Hương lập tức nhếch môi cười.
Mạc Nhiễm Thiên khóe miệng giật giật: "Cách này mà tốt sao, chẳng lẽ còn muốn tôi cầu hắn thượng tôi?"
"A, hắc hắc. Cậu đừng tức giận, tiểu hài tử cần phải dỗ dành, dù sao cảm tình của hắn với cậu không phải ngày một ngày hai, thấy cậu không quan tâm tới hắn, tâm tình tự nhiên kém, nhưng vì tương lai của chúng ta, cậu chịu ấm ức một chút được không?" Tiêu Hương Hương an ủi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!