Mạc Nhiễm Thiên lập tức rời khỏi đôi môi Lam nhi, hai người sắc mặt đỏ bừng, Lam nhi càng tránh không dám nhìn Mạc Nghị Thần vẻ mặt tức giận vừa chạy vào.
"Cút ra!" Mạc Nghị Thần hét lớn một tiếng với Lam nhi, sau đó ánh mắt nhìn Mạc Nhiễm Thiên đầy đau xót cùng phẫn nộ đang xấu hổ không thôi.
"Nhị ca, huynh sao có thể như vậy, Lam nhi là sườn phi của ta! Xin huynh hãy tôn trọng nàng! Lam nhi, nàng đi trước đi." Mạc Nhiễm Thiên rất bất mãn với thái độ của Mạc Nghị Thần, mặc dù cảm thấy y tới thật đúng lúc, nhưng y cũng không thể đối xử với Lam nhi như vậy.
"Điện hạ, nhị hoàng tử, Lam nhi cáo lui." Lam nhi bị Mạc Nghị Thần đến tái nhợt, vội vội vàng vàng lui ra, trước khi đi vẫn không quên liếc nhìn Mạc Nhiễm Thiên một cái.
"Tiểu Thiên! Đệ?" Mạc Nghị Thần trong lòng chua xót vô cùng, y vốn cho rằng Mạc Nhiễm Thiên cùng với nữ nhân cũng chẳng có gì ghê gớm, nhưng cứ nghĩ đến hắn hiện tại không còn ngốc, hơn nữa dường như có cảm tình với Lam nhi, cơn ghen tuông trong lòng y không khỏi dâng lên cuồn cuộn.
"Nhị ca, ta buồn ngủ." Mạc Nhiễm Thiên gian nan mở miệng nói chuyện trong khi vẫn nằm ở trên giường, cơ bắp cánh tay càng ngày càng đau nhức.
"Tiểu Thiên thích Lam nhi?" Mạc Nghị Thần tiến lên ngồi ở mép giường.
"Lam nhi là sườn phi của ta, ta cùng nàng hành phòng là chuyện rất bình thường, nhị ca có phải quản quá nhiều chuyện rồi không, trước kia không phải vẫn để cho ta cùng nữ nhân sao?" Hai tay Mạc Nhiễm Thiên gối sau đầu, nằm nhìn Mạc Nghị Thần.
"Việc này, nhưng riêng Lam nhi thì không được, để nhị ca đi gọi cung nữ đến." Mạc Nghị Thần đứng dậy.
"A, không cần, nhị ca, tại sao Lam nhi không được?" Mạc Nhiễm Thiên khó hiểu hỏi lại, không phải đều là nữ nhân sao?
"Cái này, nhị ca sợ đệ thích nàng." Khuôn mặt Mạc Nghị Thần thoáng chốc đỏ lên.
Mạc Nhiễm Thiên kinh ngạc, sau đó nghĩ đến vừa rồi cùng Lam nhi thân mật, cảm giác thân thể này không có phản ứng với nữ nhân, rốt cuộc là làm sao vậy? Chẳng lẽ trước kia ngu thái tử bị nam nhân thượng nhiều, chỉ quen cùng nam nhân sao? Nghĩ vậy, khóe miệng hắn liền giật giật. Thật là 'Việc lạ hàng năm có, năm nay đặc biệt nhiều.'
"Nhị ca, huynh không cần lo lắng, sau này sẽ không như vậy nữa. Ai." Mạc Nhiễm Thiên cũng không muốn gặp Lam nhi, không có cảm giác cũng đừng làm hại tiểu cô nương nhà người ta.
"Thật vậy chăng?" Mạc Nghị Thần lập tức nheo mắt cười, làm cho Mạc Nhiễm Thiên cảm thấy thật kỳ lạ, một chút việc cỏn con sao có thể cao hứng thành như vậy.
Mạc Nhiễm Thiên bất đắc dĩ gật đầu nói: "Nhị ca, ta muốn nghỉ ngơi, huynh quay về tẩm cung của mình đi." Mạc Nhiễm Thiên nói xong nhắm hai mắt lại.
"Tiểu Thiên, ngày mốt chính là lễ trưởng thành của lục đệ, có thể cho đại ca ở cùng đệ nhiều một chút không, không phải, Tiểu Thiên có thể nói chuyện cùng nhị ca nhiều thêm một chút hay không." Bàn tay Mạc Nghị Thần nhanh nhẹn cởi ti bào của Mạc Nhiễm Thiên.
Mạc Nhiễm Thiên mở mắt ra kì quái hỏi: "Lễ trưởng thành thì sao, cũng không phải ta sau này là của đệ ấy, nhị ca, đầu óc huynh đang suy nghĩ cái gì vậy?"
"Tiểu Thiên, nhị ca sợ." Mạc Nghị Thần bất đắc dĩ cúi đầu, nói ra suy nghĩ trong lòng.
Đến lúc này Mạc Nhiễm Thiên chợt mềm lòng, thở dài nhìn người nam nhân duy nhất được tính là có quan hệ với mình, kéo tay y nói: "Nhị ca, đừng sợ, Tiểu Thiên không phải là bất luận kẻ nào, yên tâm, trong lòng Tiểu Thiên có huynh."
Mạc Nghị Thần ngẩng đầu lên ưu thương nói: "Ta sợ lục đệ chiếm lấy đệ, mà đệ lại sắp phải sang Tề quốc , nhị ca trong lòng rất khó chịu." Mạc Nghị Thần nghĩ liền đỏ mắt.
"Ai, nhị ca, đừng như vậy, ta nhất định sẽ trở về ." Mạc Nhiễm Thiên ngồi lên ôm lấy y, y mặc dù thân là hoàng tử, nhưng lại là một kẻ yếu thế.
"Tiểu Thiên, cái này tặng cho đệ." Mạc Nghị Thần lấy ra một vật bao ở trong khăn gấm trắng, đặt ở trên tay Tiểu Thiên, đôi mắt nhu hòa như nước nhìn hắn.
"Đây là cái gì?" Mạc Nhiễm Thiên mở ra, sau đó hắn nhìn thấy khối 'Ngọc điệp' màu xanh biếc tại 'Trân bảo trai'.
"Nhị ca?" Mạc Nhiễm Thiên ngạc nhiên vui mừng, sau đó nghĩ đến 'Ngọc điệp' này giá trị xa xỉ lại vội vàng nói: "Nhị ca, cái này rất xa xỉ, huynh lấy tiền ở đâu ra?"
"Tiểu Thiên thích là tốt rồi, không có quan hệ, tiền là ta trước kia tiết kiệm, nhị ca hy vọng đệ sau khi đi Tề quốc có thể nhìn khối 'Ngọc điệp' nhớ tới nhị ca." Lòng chân thành của Mạc Nghị Thần làm cho Mạc Nhiễm Thiên cảm động.
"Nhị ca, cám ơn huynh, ta sẽ nhớ kĩ huynh ." Mạc Nhiễm Thiên ôm chặt Mạc Nghị Thần, không biết vì sao, một lòng vì y đau xót, cũng bởi vì y mà cảm thấy ấm áp.
"Tiểu Thiên, đêm nay nhị ca muốn lưu lại được không?" Mạc Nghị Thần nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Nhiễm Thiên, vẻ mặt đỏ bừng nói.
"Ân." Mạc Nhiễm Thiên gật đầu, không vì cái gì khác , chỉ vì đau lòng.
Mạc Nghị Thần mừng rỡ, lập tức cởi áo khoác bò lên trên giường, đem Mạc Nhiễm Thiên gắt gao ôm vào trong lòng, hiện tại, cảm giác đó khiến y dù có phải chết cũng cam lòng.
"Nhị ca, tay ta đau nhức." Một tay Mạc Nhiễm Thiên bị y đặt ở dưới thân càng thêm đau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!