Chương 46: (Vô Đề)

Ngay khi Mạc Nhiễm Thiên đang chuẩn bị hô to lên, khuỷu tay theo bản năng đánh vào người phía sau, nhưng lập tức bị kẻ nọ tóm được: "Tiểu Thiên, là ta." Thanh âm này rõ ràng là của Dạ Tích Tuyết.

"Dạ đại ca, sao lại là huynh, làm ta sợ muốn chết." Mạc Nhiễm Thiên vội vàng quay đầu nhìn về phía Dạ Tích Tuyết, sau đó ý thức được quần của mình vẫn còn rơi trên mặt đất, vội vàng khom lưng nhặt lên.

"Tiểu Thiên, ta ở thao trường chờ ngươi, ngươi không có tới, sau lại nghe nói ngươi cùng nhị hoàng tử xuất cung, trong lòng lo lắng liền đuổi theo đến đây, mới vừa rồi nghe được các ngươi làm thơ ở dưới lầu, Tiểu Thiên, ngươi làm thơ hay lắm, thật làm cho Dạ đại ca kinh ngạc. A a, vả lại ta không muốn gặp tứ hoàng tử, cho nên thấy ngươi đi xuống, liền đi theo."

Dạ Tích Tuyết nhìn Tiểu Thiên, trong đôi mắt chứa cả ngàn lời.

"A, vậy huynh cũng không cần theo vào nhà xí a!" Mạc Nhiễm Thiên đỏ bừng mặt, hắn còn chưa có đi tiểu nữa.

"Ta, ta sợ người khác nhìn thấy. Tiểu Thiên, Dạ đại ca nhớ ngươi." Dạ Tích Tuyết bị câu thơ làm cảm động, đem Mạc Nhiễm Thiên kéo vào trong lòng, còn Mạc Nhiễm Thiên hai tay nắm cạp quần, buồn bực vạn phần.

"Dạ đại ca, ngươi có thể đi ra ngoài trước hay không? Ta muốn đi tiểu." Mạc Nhiễm Thiên lúng túng nói.

"Bên ngoài có người, Tiểu Thiên nếu cần cứ giải quyết đi." Dạ Tích Tuyết bình chân như vại.

"A." Mạc Nhiễm Thiên đầu đầy hắc tuyến.

"Tiểu Thiên ghét bỏ Dạ đại ca sao?" Dạ Tích Tuyết thương cảm nhìn Mạc Nhiễm Thiên.

"Ấy, không, không có a." Mạc Nhiễm Thiên nghĩ thầm chuyện này cùng việc đi tiểu có quan hệ gì.

"Vậy ngươi đi tiểu đi. Dạ đại ca không nhìn!" Dạ Tích Tuyết nói rất trêu ngươi, như thế nào cũng cảm thấy như là đem Mạc Nhiễm Thiên đánh đồng với tiểu hài tử, làm cho Mạc Nhiễm Thiên khóe miệng co giật, chẳng lẽ mình đi tiểu y còn muốn nhìn sao. Người nơi này sao đều biến thái như vậy chứ? Nếu là ở hiện đại, Mạc Nhiễm Thiên phỏng chừng cũng sẽ trực tiếp đi tiểu, nhưng hiện tại hắn làm không được, nam nhân phía sau này có tình cảm sâu đậm với hắn, điều này thật quá mất mặt.

"A, Dạ đại ca, bỏ đi, ta không muốn đi nữa, có người nào ở bên ngoài hay không?" Mạc Nhiễm Thiên đem quần mặc vào, dù sao cũng không cấp bách, đành nhịn một chút vậy.

"Không có, Tiểu Thiên, Dạ đại ca thật không biết tài văn chương của ngươi lại khá như vậy, câu 'Tương kiến tranh như bất kiến, hữu tình hà tự vô tình' kia, thật tuyệt." Dạ Tích Tuyết mặc dù cũng không phải văn nhân, nhưng hàm nghĩa câu thơ này cùng mỹ cảm đó khiến y vừa nghe đã bị cảm động sâu sắc.

"A. Hắc hắc, ta thuận miệng nói ra thôi, Dạ đại ca đừng chê cười." Mạc Nhiễm Thiên đỏ mặt, mình đây cũng là đạo thơ của người khác, cũng may triều đại này không có trong lịch sử Trung Quốc, mình mượn cũng không có ai biết.

"Tiểu Thiên." Dạ Tích Tuyết nhìn khuôn mặt thanh tú mịn màng đang ửng đỏ của Mạc Nhiễm Thiên, ánh mắt thâm thúy, thanh âm ôn nhu, nhìn cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn này, tư vị mất hồn tối hôm qua làm cho y vô cùng mong nhớ.

"A." Khi Mạc Nhiễm Thiên cảm thấy được có gì đó không ổn, Dạ Tích Tuyết đã đem đôi môi mỏng tiến đến trước mặt hắn, nhắm mắt lại, chỉ còn 1 cm nữa sẽ chạm vào môi hắn.

"Dạ, Dạ đại ca, nơi này là nhà vệ sinh!" Mạc Nhiễm Thiên không biết phải nói gì khác.

Y mở mắt, nhìn hắn đầy thất vọng, làm Mạc Nhiễm Thiên nhất thời cảm thấy mình rất tàn nhẫn, vừa định nói chuyện gì đó để chuyển đề tài, Dạ Tích Tuyết đột nhiên đem hắn ôm vào trong lòng trầm giọng nói: "Nhà xí thì sao chứ?" Giây tiếp theo, mạnh mẽ áp lên đôi môi Mạc Nhiễm Thiên.

Cảm giác tê dại truyền đến, Mạc Nhiễm Thiên đối diện với gã si tình này cũng không có cách gì phản kháng, cảm thụ được y dùng đầu lưỡi tách đôi môi đỏ mọng của hắn ra, sau đó mạnh mẽ xâm nhập vào trong miệng, tìm kiếm cảm giác mềm mại, môi lưỡi quấn vòng quanh, nhiệt tình như hỏa, làm cho Mạc Nhiễm Thiên lồng ngực rung động, không phải hắn dễ dàng tiếp nhận một người nam nhân, nhưng hắn thật sự không muốn phản kháng, một mỹ nam như hắn chắc chắn không khỏi phải chịu thiệt thòi, chỉ cần biết cách lợi dụng, nam nhân này nhất định sẽ một lòng với hắn, y sẽ trở thành cánh tay đắc lực của hắn.

"Tiểu Thiên, đệ ổn không?" Bên ngoài truyền đến thanh âm lo lắng của Mạc Nghị Thần.

Mạc Nhiễm Thiên lập tức đẩy Dạ Tích Tuyết ra, đỏ mặt liếc nhìn y một cái rồi hô lớn: "Nhị ca, ta lập tức ra ngay, ta đang đại tiện."

"À, vậy đệ nhanh lên một chút, lâu như vậy, nhị ca lo đệ gặp chuyện không may."

"Ta không có việc gì, nhị ca, huynh đi trước đi, ta lập tức về đây." Mạc Nhiễm Thiên mặt cắt không còn giọt máu, lườm Dạ Tích Tuyết đang che miệng cười trộm, đôi mắt trong sáng long lanh, đúng là càng nhìn càng thấy đẹp.

"Tiểu Thiên, ta luôn ở bên cạnh ngươi, có việc gọi ta là được, ta đi ra ngoài." Dạ Tích Tuyết đỏ mặt cười, nói.

"Hừ, lá gan huynh càng lúc càng lớn." Mạc Nhiễm Thiên cố ý nghiêm mặt.

Dạ Tích Tuyết sửng sốt, thấy Mạc Nhiễm Thiên vẻ mặt nghiêm túc, lập tức có chút sợ hãi nói: "Tiểu Thiên, đúng thế, xin lỗi, ta, ta thật sự rất, rất thích ngươi, lần sau ta không dám."

"Thật không dám?" Mạc Nhiễm Thiên nhíu mày.

"Không dám, Tiểu Thiên, đừng giận mà." Đôi mắt Dạ Tích Tuyết đầy vẻ thương tâm, y chỉ là không khống chế được, lo lắng từ sáng sớm tới giờ, lại nghe được câu thơ động lòng người như thế, bảo y không động tâm mới là lạ.

"A a a, huynh đừng như vậy, ta chỉ đùa thôi mà , ha ha ha." Mạc Nhiễm Thiên chịu thua tên ngốc này rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!