Ba người một lần nữa trở lại 'Quần Anh các', ngồi xuống một chiếc bàn cạnh cửa sổ lầu hai, Mạc Nghị Thần đi trước gọi món ăn, nhưng kì thật phải đi nhắc nhở tiểu nhị đừng để lộ chân tướng.
"Tiểu Thiên, huynh muốn mua cái gì?" Mạc Tử Viêm nhìn gương mặt thanh tú của người bên cạnh, trong đầu lại nghĩ đến làn da trắng nõn mê người của hắn, không nhịn được trong thân thể nhiệt huyết sôi trào.
"A, hì hì, có phải Tiểu Thiên muốn mua cái gì, tứ đệ đều mua cho ta hay không?" Mạc Nhiễm Thiên cầm lấy chén trà nhấm nháp, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, đối phó với người này, đánh không lại cũng chỉ có thể dùng mỹ nam kế.
"Nếu Tiểu Thiên thích, tứ đệ sẽ mua cho." Mạc Tử Viêm nhìn khuôn mặt Tiểu Thiên lộ vẻ đáng yêu, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác muốn chiều chuộng hắn, rồi lại tự cảm thấy không được tự nhiên, cũng cầm lấy chén trà lên uống nhanh chóng.
"vậy cám ơn tứ đệ trước." Mạc Nhiễm Thiên cười rạng rỡ, nhưng chỉ có trong lòng hắn mới biết nụ cười này có bao nhiêu phần là giả.
Lúc này, người đi vào 'Quần Anh các' dùng cơm trưa càng lúc càng nhiều, trên sân khấu nhỏ ở giữa lầu hai, một người nam tử trang phục sư gia đang ngồi châm trà, tựa hồ đang đợi mọi người đến họp đông đủ.
"Tứ đệ, bọn họ làm cái gì vậy?" Mạc Nhiễm Thiên không hiểu mà hỏi thăm.
"A a, nơi này là chốn thơ văn, đương nhiên là ngâm thơ rồi." Mạc Tử Viêm giải thích, nhưng đôi con ngươi đen lại nhìn thẳng tuấn nhan Mạc Nhiễm Thiên, trải qua tối hôm qua, gã cảm giác Mạc Nhiễm Thiên càng ngày càng đẹp, đẹp đến làm cho gã sinh ra nhung nhớ.
"Các ngươi thật là hưởng thụ, vừa ăn vừa có thể giải trí!" Mạc Nhiễm Thiên vô cùng khinh bỉ.
Mạc Tử Viêm rất có thâm ý nhìn Mạc Nhiễm Thiên, trong lòng tổng cảm giác được Mạc Nhiễm Thiên trở nên linh động hơn rất nhiều, nội tâm dâng lên một cảm xúc lạ lùng không thể hiểu được.
Mạc Nghị Thần vội vội vàng vàng trở về, thấy Mạc Nhiễm Thiên cùng Mạc Tử Viêm trò chuyện cũng không tệ, trong lòng cũng yên tâm hơn một chút.
"Nhị ca, bào ngư, vi cá đều không có, Tiểu Thiên muốn ăn." Mạc Nhiễm Thiên nhìn về phía Mạc Nghị Thần, còn Mạc Nghị Thần lập tức thấy xấu hổ, mấy thứ này trong hoàng cung thường ăn, nhưng đi ra ngoài lại rất quý.
"Nhị ca, Tiểu Thiên muốn ăn, ngươi tựu điểm thêm chút, chẳng lẽ còn sợ ăn [không dậy nổi/nổi lên] [không/sao]?" Mạc Tử Viêm nói với Mạc Nghị Thần, gã biết tiền bạc của Mạc Nghị Thần là cố định, nói đúng ra, tiền bạc của mỗi vị phi tử cùng hoàng tử, công chúa đều là như nhau, nhưng vì trong cung có ăn có mặc, cho nên cũng không thể so sánh với bổng lộc của quan lại triều đình.
"Tiểu Thiên, cái này, trong cung có ăn a." Mạc Nghị Thần nói với Mạc Nhiễm Thiên.
"Ta muốn xem ăn ở bên ngoài có gì khác a, trong cung cũng chỉ có một mùi vị, không thể ăn!" Mạc Nhiễm Thiên nhìn Mạc Tử Viêm chu chu mỏ.
"Nhị ca, mau đi gọi đi! không cần dùng tiền của huynh!" Mạc Tử Viêm bị cử chỉ vừa rồi của Mạc Nhiễm Thiên chinh phục, tự nguyện bỏ tiền, nguồn thu của gã Mạc Nghị Thần không thể nào so sánh được.
Mạc Nghị Thần nhìn hai người, y mặc dù có hiểu một chút ý tứ của Tiểu Thiên, nhưng vẫn thở dài một lần nữa đi xuống gọi món ăn, thầm nghĩ Tiểu Thiên muốn ăn hết túi tiền của Mạc Tử Viêm sợ là khó có khả năng, ai chẳng biết trong các hoàng tử, gã nhiều tiền nhất. Nhưng tại sao gã được như vậy, Mạc Nghị Thần quả thật không biết.
"Cám ơn tứ đệ." Mạc Nhiễm Thiên đối Mạc Tử Viêm cười ngọt ngào, thầm nghĩ hôm nay nhìn xem ta chỉnh ngươi như thế nào. Dù không bắt ngươi phải chết, cũng khiến cho ngươi đau lòng.
Lúc này trên lầu hai đám người thái sư ngồi kín mít, khách nhân ở bốn phía cũng đều tập trung vào vị sư gia ngồi ở chính giữa khán đài.
"Các vị công tử, khách quan, lão hủ đêm qua cùng thị thiếp ầm ĩ một trận lớn, thật muốn bỏ thị, nhưng ngẫm lại một ngày vợ chồng trăm ngày ân tình, cho nên nhịn xuống, hôm nay, mọi người liền lấy cảm tình nam nữ làm đề tài, làm mấy câu thơ, người xuất sắc nhất sẽ được ông chủ chiêu đãi miễn phí.
chị lạy các em nhé, các em cứ tỏ ra lãng mạn bay bổng mà thơ thẩn thế này thêm nửa chap nữa thôi là chị lăn quay ra đấy :((( )
Mạc Nhiễm Thiên khóe miệng co rút mấy lần, lại thấy một công tử mặc hoa y phóng đãng nói: "Lão Lưu, nữ nhân nhìn không vừa mắt, đuổi đi là được rồi, nói chuyện cảm tình gì đó, chính ông đi chịu tội đi."
"Ha ha ha......" Cả sảnh đường cười vang, làm cho lão Lưu mặt già đỏ bừng.
"Khụ khụ khụ, Kỷ công tử, cũng có những đôi lứa trọn đời suốt kiếp yêu thương nhau, nơi này không bắt buộc là nam hay nữ, chê cười chê cười." Lão Lưu xấu hổ không thôi.
"Hiện tại mỹ nam tử đều bị mọi người cướp sạch, nữ nhân càng không còn dùng được, ai, muốn trọn đời suốt kiếp cũng khó có thể làm được." Lại một vị hoa y công tử thở dài nói.
"Đúng vậy, nghe nói hoàng thượng muốn thu thập hai mươi mỹ nam tử cả nước đưa cho Tề vương!" Có người xen mồm nói, nơi này phần lớn đều là những vị công tử có chí hướng làm quan, cho nên ít nhiều biết chút chuyện triều đình.
Mạc Nhiễm Thiên kinh hãi, vội vàng nhìn về phía Mạc Tử Viêm. Mà Mạc Tử Viêm đối hắn gật đầu, bọn họ không chỉ muốn đưa mỹ nam, còn có tặng ngọc ngà châu báu.
Khuôn mặt Mạc Nhiễm Thiên có chút trắng, xem ra chỉ một quân cờ như mình này không đủ thỏa mãn Tề vương.
"Tiểu Thiên, đừng lo lắng, tứ đệ không tới vạn bất đắc dĩ, sẽ không đem huynh đưa cho Tề Quân Hành, bọn họ là nhóm đầu tiên." Mạc Tử Viêm an ủi Mạc Nhiễm Thiên, mà Mạc Nhiễm Thiên nhìn hắn càng thêm buồn bực, người này thật sự là giả dối, nếu không phải trước kia mình nghe được ngôn ngữ cầm thú kia của gã, e rằng bây giờ thật đúng là sẽ bị gã làm cảm động.
"Tốt lắm, tốt lắm, dừng lại, không nói chuyện quốc sự, chúng ta vẫn là phong hoa tuyết nguyệt, Lưu lão, ông ra hai câu trước, coi thử ông thương thị thiếp như thế nào, ha ha ha." Có người trêu ghẹo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!