Mạc Nhiễm Thiên thay cẩm phục màu vàng nhạt, phía trên có một con hạc trắng trông rất sống động, bên hông lại thắt một chiếc đai lưng khảm một viên Trân Châu trắng. Mái tóc đen được bó lại gọn gàng, trên đỉnh đầu là một chiếc phát quan tinh tế, có gắn một viên hồng ngọc lấp lánh. Thật là một nam tử tuấn mỹ vô cùng.
"Thái tử điện hạ, hoàng thượng mặc dù đã bãi triều, nhưng tam vương gia cùng tứ hoàng tử còn đang ở trong, thỉnh người chờ chốc lát." Ngoài ngự thư phòng, Nghiêm công công ngăn cản Mạc Nhiễm Thiên cùng Tiểu Lộ Tử.
"Nghiêm công công, ông đi bẩm báo đi, nói bổn thái tử cũng có lời cần nói với phụ hoàng." Mạc Nhiễm Thiên hai mắt bắn ra một tia lợi hại, dù ngốc hay không ngốc đều tránh không khỏi vận mệnh bị tặng Tề quốc, vậy mình giả bộ để làm gì.
Nghiêm công công sửng sốt, nhưng lúc tiếp xúc với ánh mắt Mạc Nhiễm Thiên, trong lòng cả kinh, thái tử điện hạ hôm nay có điểm là lạ.
"Dạ, thái tử điện hạ, thỉnh chờ!" Nghiêm công công lập tức bước đi.
"Thái tử điện hạ, người hôm nay làm sao vậy, Tiểu Lộ Tử cảm giác được người giống như thay đổi thành một người khác?" Tiểu Lộ Tử cũng rất nghi hoặc.
"Tiểu Lộ Tử, ngươi muốn nói bổn thái tử tại sao hôm nay lại không còn ngốc nghếch nữa phải không?" Trong giọng nói Mạc Nhiễm Thiên mang ý cười nhưng lại có chút rét lạnh.
"Nô tài không dám." Tiểu Lộ Tử bị dọa đến nhảy dựng, lập tức cúi đầu không dám nhìn Mạc Nhiễm Thiên khí thế đột nhiên tăng mạnh.
"A a, Tiểu Lộ Tử, nếu ta nói với ngươi sau này ta sẽ không ngốc nghếch nữa, ngươi sẽ vui hay buồn đây?" Mạc Nhiễm Thiên thấy hắn hiền lành, liền trêu đùa hắn.
"A, bệnh của thái tử điện hạ thật sự lành rồi sao?" Tiểu Lộ Tử hoảng sợ trợn to hai mắt không thể tin được nhìn Mạc Nhiễm Thiên đang cười nhạt.
"Thật ư, thật ư, thái tử điện hạ, thật tốt quá, hu hu." Tiểu Lộ Tử nhìn hắn cười nhạt không nói, sự cơ trí trong ánh mắt kia không phải thứ một kẻ ngốc có thể làm được, không khỏi kích động khóc lên.
Mạc Nhiễm Thiên khóe miệng nhếch lên nói: "Tốt lắm, còn chưa có người biết, ngươi mau nín đi cho ta." Tuy nhiên nhìn Tiểu Lộ Tử kích động đến phát khóc, Mạc Nhiễm Thiên thật có chút cảm động, Tiểu Lộ Tử ngày ngày làm bạn với ngu thái tử, hẳn là biết rõ hơn người khác rất nhiều thái tử bị khinh bỉ, sỉ nhục như thế nào.
"Dạ, dạ, thái tử điện hạ, nô tài là thật vui quá." Tiểu Lộ Tử dùng tay áo vuốt nước mắt, ngẩng đầu vui vẻ nhìn Mạc Nhiễm Thiên.
Mạc Nhiễm Thiên đưa tay vuốt vuốt hắn mũ của hắn nói: "Tiểu Lộ Tử, nhiều năm như vậy thật vất vả cho ngươi."
Tiểu Lộ Tử nội tâm vô cùng kích động, vừa định quỳ xuống, thì Nghiêm công công tới.
"Thái tử điện hạ, hoàng thượng cho mời!" Nghiêm công công vẫn chưa hết kinh ngạc nhìn Mạc Nhiễm Thiên.
"Đa tạ Nghiêm công công!" Mạc Nhiễm Thiên lập tức xoay người đi đến ngự thư phòng.
Còn chưa bước vào cửa, Mạc Nhiễm Thiên đã có thể cảm nhận được bầu không khí bên trong vô cùng nặng nề, ngẩng đầu nhìn, trước ngự án, hoàng thượng vẻ mặt thịnh nộ, khi nhìn thấy hắn thì lập tức chuyển thành nụ cười sủng ái vô cùng.
Bên trái ngự án, tam vương gia mày nhíu chặt nhìn Mạc Nhiễm Thiên đi vào, Mạc Tử Viêm bên phải vẻ mặt âm trầm. Đương nhiên bề ngoài tuấn mỹ của Mạc Nhiễm Thiên hôm nay là nhằm gây choáng với bọn họ.
"Thiên nhi, hôm nay còn sớm, sao không ngủ thêm nữa?" Hoàng thượng từ long ỷ đứng lên, đi tới bên người Mạc Nhiễm Thiên, vẻ mặt sủng nịch kéo bàn tay trắng nõn thon dài của Mạc Nhiễm Thiên.
"Phụ hoàng, Tiểu Thiên tối hôm qua gặp một giấc mộng lạ, muốn nói cho phụ hoàng, cho nên đến sớm." Mạc Nhiễm Thiên nhìn hoàng thượng sắc mặt tiều tụy, không biết sao trong lòng có chút chua xót.
"Huynh chỉ vì một giấc mộng mà đến quấy rầy chúng ta bàn bạc quốc sự?" Mạc Tử Viêm tức giận lập tức dâng tràn, lớn tiếng trách mắng Mạc Nhiễm Thiên.
"Viêm nhi, đừng dọa thái tử ca ca con!" Hoàng thượng lập tức quát Mạc Tử Viêm, làm cho Mạc Nhiễm Thiên cảm động vô cùng.
Mạc Tử Viêm lập tức vung ống tay áo, phẫn nộ liếc Mạc Nhiễm Thiên một cái,"Hừ" một tiếng đi tới một bên, tức giận không nói lời nào.
"Thiên nhi gặp mộng gì? Nói cho phụ hoàng nghe một chút." Hoàng thượng từ ái hỏi thăm.
"Phụ hoàng, Thiên nhi mơ thấy Thiên nhi đến Tề quốc, cho nên tới hỏi hỏi phụ hoàng, có phải muốn Thiên nhi đi Tề quốc hay không?" Mạc Nhiễm Thiên muốn lần nữa thử dò xét sự sủng ái của hoàng thượng đối với thái tử, xem mình có đáng giá phải vì hắn hy sinh hay không, dù sao từ trước tới nay, làm hoàng thượng đều là hạng người âm hiểm xảo trá.
Ba người nghe xong cực kì hoảng sợ, hoàng thượng mặt tái nhợt, tam vương gia cùng Mạc Tử Viêm giật mình nhìn từ xa, sau đó đều nhìn về phía Mạc Nhiễm Thiên.
"Thiên nhi thật sự mơ thấy? Mơ thấy cái gì? Qua bên kia cuộc sống của Thiên nhi có tốt không?" Hoàng thượng hai mắt hồng hồng.
"Không tốt, Thiên nhi bị người đánh, bọn họ đều bắt nạt con, phụ hoàng, con không đi có được hay không?" Mạc Nhiễm Thiên cố ý sợ hãi hỏi.
"Thiên nhi, được, được, không đi, chúng ta không đi." Hoàng thượng cư nhiên rớt nước mắt, rồi ôm chặt Mạc Nhiễm Thiên, trong lòng Mạc Nhiễm Thiên ấm áp vô cùng, cũng lập tức hạ quyết tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!