Đường Huyền nghe vậy mới thỏa mãn, tủm tỉm cười nói:
- Thì ra là tiểu di muội, ta nhớ ngươi muốn chết đi được.
Vừa nói hắn vừa đưa tay ra bắt lấy tay Diễm nhi đang nắm song sắt. Diễm nhi vẫn rất cảnh giác, vội rụt tay về, la lên:
- Ngươi mau thả chúng ta ra ngoài a!
Đường Huyền cười hắc hắc nói:
- Thả các ngươi ra? Thả kiểu gì? Có phải thế này không…
Cạch!
Đường Huyền rút trong áo ra một cây tăm ngọc, cây tăm này là vật cống phẩm, hắn thấy đẹp nên hay mang theo. Lúc này hắn cho vào ổ khóa xoay vài cái, ổ khóa liền mở ra. Chỉ là mỗi cửa phòng giam đều có ba ổ khóa, hắn mới mở một ổ.
Diễm nhi thấy hắn có thể mở khóa, mừng rỡ kêu lên:
- Mau, mau mở nốt khóa đi!
Đường Huyền ngược lại không hề có chút vội vã, cười cười nói:
- Hai ổ khóa kia hình như rất khó mở, ta thấy hay là tiểu di muội các ngươi cứ ở tạm đây vài ngài, nói không chừng vài ngày nữa bọn chúng nổi lòng nhân từ lại thả các ngươi ra cũng nên.
Tần Diễm Diễm thấy điệu cười bỉ ổi của Đường Huyền thì thừa biết hắn muốn giở trò, cả giận nói:
- Ngươi muốn thế nào?
Đường Huyền chỉ chờ có thế, cười sắc sắc nói:
- Tiểu di muội, trước hết thơm tỷ phu một cái, nói không chừng tỷ phu sẽ nghĩ ra cách mở hai ổ khóa này.
- Ngươi…
Bốp!
Tần Diễm Diễm không ngại cho hắn ngay cái tát vào mặt.
- Tiếng gì thế?
Người canh cửa ở ngoài nghe vậy liền hô lên, sau đó đi vào. Đường Huyền xoa xoa cái má, suy nghĩ một chút, hắn chạy tới trước mặt tên cai ngục, khoa chân múa tay ô ô a a. Tất nhiên là tên cai ngục không hiểu gì, bèn đi vào trong. Đường Huyền liền chỉ vào ổ khóa rồi tiếp tục ô ô a a. Cai ngục thấy ổ khóa bị mở một cái, liền quát:
- Là ai mở?!
Đường Huyền tỏ ra vô cùng sợ hãi, run run chỉ tay về phía Tần Diễm Diễm. Đại hán thấy vậy quát ầm lên:
- Biết ngay là con tiện nhân này giở trò mà, hừ, nếu không phải Điền công tử coi trọng nhan sắc của ngươi lão tử đã sớm cho ngươi một trận!
Tần Diễm Diễm bị hắn mắng như vậy rất là phẫn nộ, lại cũng rất ủy khuất, vì bị hắn mắng mà không thể làm gì. Giận quá mất khôn, nàng lập tức chỉ vào mặt Đường Huyền mà nói:
- Đồ ngu, hắn là đương kim hoàng đế, ngươi mau bắt hắn lại để lập công lớn! Mau bắt hắn a!
Đại hán nghe vậy ngẩn người, sau đó chỉ vào Đường Huyền phá lên cười:
- Ngươi nói hắn là hoàng đế?
Đường Huyền ngược lại không phủ nhận, mà ưỡn ngực ra gật gật đầu. Đại hán càng cười dữ hơn.
- Ngươi là hoàng đế? Ngươi mà là hoàng đế thì lão tử là ngọc hoàng đại đế rồi! Đừng có làm trò trước mặt lão tử đi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!