"Thiếu gia , người không thể như vậy nha , gia chủ đã dặn ta là phải đưa người đén tận nơi mà , nếu nhỡ người có mệnh hệ gì thì sao thân già này có thể gánh nổi chứ"
Chỉ tháy lúc này đây , trên một con đường nhỏ , có ba người đứng ở nơi đó. Một lão trung niên tầm 50 , 60 tuổi đang hướng về phía một thiếu niên tầm 16 tuổi lo lắng mà nói.
"Thúc thúc , người không phải lo, người cũng đã biết ta Đặng Dịch chỉ bị hiểu lầm là đần thôi mà, chứ có phải bị đần thật đâu , hơn nữa còn có Dịch Nhất đây bảo vệ ta mà , người xem , làm gì có chuyện gì được chứ"
"Nhưng mà...."
"Thôi được rồi , bây giờ ta sẽ viết cho cha mẹ ta vài chữ để người bớt lo , có được không?"
Ba người này không ai khác chính là ông lão đánh xe , Đặng Dịch và Dịch Nhất mới xuất hiện vài hôm trước . Sau khi nghe Đặng Dịch , lão cũng cũng có chút lưỡng lự nhìn về phía Dịch Nhất.
Đúng vậy a , thiếu gia không bị ngốc mà tu vi còn rất cao , lão nhìn ra một chút tình tiết . Còn về người kia thì lão hầu như chả biết tí gì , hắn mới xuất hiện bên người Đặng Dịch được có mất ngày , tu vi thì sâu không lường được , ở bên cạch hắn, lão cảm thấy nghẹt thở , một cảm giác nguy hiểm tận cùng. Nghĩ nghĩ một lúc , lão mới thở dài ra đồng ý , dù sao người kia muốn hại hai người thì vô cùng đơn giản , đâu cần phải đợi gì chứ.........
Linh Tinh thành , Phù Dung quán , lúc này ở đây vô cùng đông đúc , hầu hết người ở đây đều là Võ giả , ai nấy đều vô cùng hưng phấn bàn luận về cái gì...... Nhưng có một điều kì lạ là ở một góc của quán chỉ có hai người ở đó , như kiểu bị bệnh dị gì đó mà người ta cách lý vậy.
Một người tầm 16 tuổi mặc một bộ lam y trông vô cùng bắt mắt. Còn người còn lại thì mặc bộ trường bào màu đen chùm kín từ đầu tới chân , trên người tỏa ra một khí tức vô cùng đáng sợ khiến không ai dám lại gần. Hai người này không ai khác chính là Đặng Dịch và Dịch Nhất. Cảm giác mình bị tách biệt ở một góc, Đặng Dịch có chút buồn bực, hắn nha , bị coi thành kẻ xấu rồi.....
"Tiểu nhị , tiểu nhị , ra đây cho ta"
"Dạ , dạ , khách quan người có yêu cầu gì ạ!"
Sau tiếng gọi , chỉ thấy một tên mặc một bộ hôi y , trên vai có một cái giẻ , trông rất lôi thôi , vội vàng chạy đến chỗ Đặng Dich , khom người liến nhìn một chút Đặng Dịch , giọng có chút run run nói. Đặng Dịch thấy vậy cũng cười khổ bất đắc dĩ nói:
"Nói cho ta biết cửa hàng lớn nhất Linh Tinh thành là cửa hàng nào??"
Nói xong hắn còn lấy ra một ngân tiền lắc lắc trước người tên tiểu nhị . Tiểu nhị thấy một ngân tệ thì sáng mắt lên , phải biết hắn làm ở đây mỗi tháng cũng chỉ được mấy trăm đồng tiền mà thôi , Bạc đối với hắn đã là rất nhiều rồi. Hắn vội vội vàng vàng giải thích rõ từng li từng tí một cho Đặng Dịch , chỉ lo Đặng Dịch không vừa lòng mà không cho mình tiền.
Đặng Dịch nghe xong thì rất vừa lòng , ném hai thỏi bạc cho tên tiểu nhị nói :
"Mau mau chuẩn bị cho ta phòng tốt nhất , đêm nay ta muốn nghỉ ngơi"
Tên tiểu nhị kia nhìn thấy hai thỏi bạc thì sung sướng vô cùng , vội vàng đi chuẩn bị phòng cho Đặng Dịch , phục vụ như là cha ruột mình vậy.........
Sau một đêm nghỉ ngơi , Đặng Dịch cùng Dịch Nhất đi tìm Thanh Phong tiệm , theo như tên tiểu nhị kia nói thì cửa hàng lớn nhất trong thành là của Thanh Phong Thương Minh . Có thể nói , Thanh Phong Thương Minh là một Thương hội liên minh lớn gần nhất của Thiên Vũ đại lục , đâu đâu cũng có một chút gót chân của nó.
Khi vào đến gian hàng, Đặng Dịch nhìn xung quanh một lúc thì thấy gian hàng vô cùng tráng lệ , sắp xếp ngăn nắp , sạch sẽ , khiến cho người ta cảm thấy thoải mái mỗi khi vào đây. Còn đang trong lúc cảm khái thì một tên nhân viên cửa hàng ra cháo hỏi
"Xin chào khách quan , ngài cần gì ạ ?"
"Nơi đây có thu mua linh thạch hay không?"
Đặng Dịch liếc nhìn xung quanh , tùy ý hỏi với một giọng rất bình thản , như Linh thạch chả là cái thá gì cả , nhưng đối với tên nhân viên kia thì lại như sấm bên tai vậy . Linh Thạch nha , ở Thiên Vũ Đại Lục này , Lich thạch có thể coi là cực kì quí giá , Linh Thạch có thể trợ giúp Võ giả tu luyện nhanh chóng hơn bình thường , làm gì có ai mang nó ra bán đâu chứ.
Nghĩ vậy , tên kia cũng lượng lự nhìn Đặng Dịch một chút , rồi nhìn về phía sau hắn một thân trường bào đen xì Dịch Nhất , lúc này hắn mới xin phép vào trong gọi trưởng quầy.......
Được một lúc thì tên nhân viên đó lại đi ra mời Đặng Dịch đi lên lầu trên , tiến vào một căn phòng , hắn chỉ thấy ngồi đó một lão giả tầm 60 , 70 tuổi , trông vô cùng.... hèn mọn.... Thấy Đặng Dịch tiền vào , lão giả liền vội vàng đứng dậy tiếp đón , tười cươi như hoa nói:
"Tạ hạ Lam Phi , khách quý tới bổn tiệm mà ta lại không biết , thật là sai sót , sai sót , mời quí công tử và vị đây ngồi"
"Ta là Đặng Dịch , thật hân hạnh được biết Phi lão"
Trong lúc trả lời Đặng Dịch có sử dụng Thiên Nhãn một chút .
Tên : Lam Phi
Thiên Phú : 5/10
Tu vi : Võ Vương Sơ Kỳ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!