Chương 50: Huyết Thần Điện chính thức thành lập!

*Trước khi vào chương ta xin cảm ơn lão 'Hoàng Thái' đã tặng một cái Tiểu Hồng Bao sáng nay!!

Xin chân thành cảm ơn T. T Mặc dù không nhiều tiền nhưng nó lại là một món quà tinh thần vô cùng ý nghĩa.

*Nó khiến cho Củ Hành thấy rất vui vì truyện mình viết được mọi người yêu quý, sẵn sàng bỏ tiền tặng Hồng Bao động viên Củ Hành!!!

Xin cảm ơn :3

***

Trường Ngọc Diệp nghe xong Đặng Dịch nói có chút không phản ứng kịp, nhưng sau đó lập tức trợn mặt, không thể tin được nhìn Đặng Dịch.

"Ta? ta có thể tu luyện được nữa sao?"

Đặng Dịch thấy vẻ mặt thấy kinh của Trường Ngọc Diệp thì lập tức cười cười nói :

"Đương nhiên rồi. Người không tu luyện được thì ta nói làm cái gì ??"

Trường Ngọc Diệp nghe xong thì lập tức cả người cứng đờ, ánh mắt thất thần nhìn về phía Đặng Dịch. Lúc nào nàng tâm loạn như ma... Nàng vô cùng vô cùng muốn được tu luyện lại lần nữa? Dù sao làm gì có ai mãi mang một cái danh phế vật không thể tu luyện đâu? Nhưng mà nạng lại rất sợ rằng, hi vọng vừa mới lóe lên đã lập tức tắt đi. Nếu như lần này lại như thế nữa, nàng sợ mình sẽ không thể chịu đựng được...

Thấy mặt của Trường Ngọc Diệp đờ ra, Đặng Dịch liền nói:

"Nào? Trả lời ta đi chứ. Dù sao ta cũng không bắt ép ngươi. Hiện tại ngươi đang có Huyết Thể trong người nên không cần tu luyện mà vẫn có tu vi, hơn nữa tuổi thọ lại cao hơn người thường khá nhiều. Cho nên..."

Nhưng không đợi Đặng Dịch nói hết thì Trường Ngọc Diệp lập tức cắt lời:

"Ta đồng ý!"

Đặng Dịch nghe được ba chữ 'Ta đồng ý' thì có chút không quen. Nghe giống như hắn đang đi cầu hôn nàng vậy.... Hắn đang định nói gì thật lập tức Trường Ngọc Diệp đột nhiên hét lên.

"Ta đồng ý!!! Ta muốn được tu luyện như bao người khác. Ta không muốn mãi mãi mang cái danh phế vật không thể tu luyện!!!"

Nói đến đó, Trường Ngọc Diệm không nhịn nổi nữa chảy nước mắt... Có thể nhận thấy được, suốt bao nhiêu năm qua, nàng đã phải chịu khổ sở đến thế nào. Hiện tại, nàng đã thực sự không nhịn được nữa bốc phát ra ngoài...

Đúng lúc này, một người trung niên, tầm năm mươi, sáu mươi tuổi đi ra.

"Bịch"

Người này đột nhiên quỳ gối trước mặt Đặng Dịch rồi nói:

"Chủ Nhân, cầu xin ngài!! Cầu xin ngài hãy giúp con gái của tôi!! Ta thề sẽ mãi mãi đi theo người, tuyệt cả cuộc đời này không bao giờ phản bội!!!"

Người này không ai khác chính là Trường Kỳ, cha của Trường Ngọc Diệp. Lúc nãy hắn đến đây thăm con gái thì đã thấy được cảnh này. Nhìn con gái mình yêu thương suốt bao nhiêu năm quá cuối cùng đã không chịu nổi nữa mà bật khóc làm cho tim hắn đau đớn vô cùng...

Hắn nhìn hai người Đặng Dịch và Huyết Vương thì hắn biết người đứng sau tất cả chính là Đặng Dịch chứ không phải Huyết Vương.

Khi mà hắn theo dõi Huyết Đồ để tìm cơ hội ra tay, sau đó hắn đã thấy Đặng Dịch muốn ra giết Huyết Đồ. Hắn lập tức cuống lên lao ra, bởi vì hắn muốn tự tay mình, giết chết tên súc sinh đó!! Cuối cùng hắn lại bị lòng tham che mắt, quyết tử với Đặng Dịch sau đó thì bị người ta giết. Biến thành Huyết Nô...

Trong toàn bộ Huyết Thần Điện này, chỉ có mình hắn mới biết Đặng Dịch là ai!!

Lúc này, Trường Ngọc Diệp đứng ở một bên thấy cha mình đột nhiên từ đâu chui ra, sau đó lại quỳ xuống gọi Đặng Dịch là chủ nhân. Điều này làm cho nàng giật mình vô cùng...

Nàng đang định nói điều gì đó thì Đặng Dịch đã cướp lời nói trước.

"Được rồi, ngươi đứng lên đi. Ta chính là đang hỏi con gái ngươi xem có muốn tu luyện hay không đây. Ngươi đột nhiên từ đây chui ra quỳ gối kêu gào cái gì."

Trường Kỳ nghe vậy, lập tức nghe lới đứng dậy sao đó đối với Đặng Dịch nói:

'Chủ Nhân...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!