Chương 49: Hành thiên hạ thể

*Trước khi vào chương. Ta xin cảm tạ người đã tặng Tiểu Hồng Bao cho ta ngày hôm nay T.T

*Nhưng người đó lại không gửi tin nhắn cho tCủ Hành nên Củ Hành ta không biết được đó là ai để cảm ơn.

*Nếu đọc được thì hãy gửi tin nhắn cho ta nhé :3 để ta cảm ơn bù vào chương sau!!!

*Xin chân thành cảm ơn người đã tặng THB cho ta!!!! T.T

...

Hỗn Thiên Tiểu Thế Giới, Huyết Thần Điện...

Trong một căn phòng khá là sang trọng và đẹp đẽ.

Lúc này Đặng Dịch đang nằm trên giường, khuôn mặt hắn đôi khi nhặn lại vì dường như đang phải chịu đựng một thứ gì đó khá đau đớn...

Ngồi bên cạnh hắn là một cô gái mặc một bộ Lam Y, khuôn mặt trái xoan, trông có chút trắng nhợt nhưng vẫn toát lên một vẹ đẹp đẽ đến lạ thường...

Đúng lúc này, từ phía ngoài cửa phòng đi vào một người, tóc đỏ, mắt đỏ. Người này không ai khác chính là Huyết Vương.

Người con gái kia thấy Huyết Vương vào phòng liền lập tức đứng dậy cúi đầu đối với Huyết Vương nói:

"Huyết Vương"

Huyết Vương thấy nàng chào liền hơi gật đầu một cái rồi nói:

"Đặng Dịch thế nào rồi?"

"Đặng Dịch công tử hiện tại trông đã vó vẻ khác hơn với lúc trước, đôi khi có rên đau đớn nhưng lại không nhiều như trước nữa..."

- Người con gái kia vẫn cúi đầu nói. Có vẻ nàng đối với Huyết Vương là vô cùng kính trọng.

Huyế Vương nghe nàng nói vậy cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, dù sau tính mạng của Đặng Dịch là liên qua đến cái mạng hắn. Hắn làm sao có thể không lo lắng được chứ? Suy nghĩ một chút, hắn liền đối với người con gái kia nói:

"Vất vả rồi, toàn bộ đệ tử của Huyết Thần Điện hiện tại đều khá bận rộn, lại không có người làm tạp dịch, cũng may có Trường Kỳ bảo cô đến đây giúp ta"

"Ngọc Diệp không dám, dù sao toàn bộ Huyết Thần Điện đệ tử, chỉ có mỗi ta là không tu luyện được.... Ngài không có gì phải lo lắng..."

- Trường Diệp giọng nói vô cùng bình thản, nhưng trong lời nói của nàng lại toát lên một sự bi thương khó tả...

Huyết Vương nghe vậy cũng trầm mặc không nói gì. Hắn biết chuyện của Ngọc Diệp là như nào.

Nàng chính là đứa con gái của Trường Kỳ đã nhắc tới lần trước. Vì bảo vệ trong sạch của bản thân mà sẵn sàng nhẩy lầu tự vẫn chứ quyết không để Huyết Đồ động tay chân...

Sau lần đó, nàng trở thành một người tàn phế. Đan điền phá toái, xương chân tay vỡ tan thành từng mảnh nhỏ... Điều này làm cho nàng phải sống khổ sở suốt bao nhiêu năm qua.... Rồi đến khi mà Trường Kỳ biến nàng thành một Huyết Nô, giúp nàng dường như được tái sinh thêm một lần thì nàng lại hi vọng có thể được tu luyện thêm một lần nữa, lại có thể cố gắng để tở thành một cường giả...

Nhưng mà niềm hi vọng đó ngay lập tức tắt ngủm khi mà trong người nàng đột nhiên xuất hiện một dòng khí vô cùng lạ thường, dòng khí đó khiến nàng không thể nào điều khiển được Linh Khí trong cở thể mình, tu vi Võ Vương hiện tại cũng hoàn toàn là nhờ vào Huyết Đan mà có. Ngoài ra, nàng không thể nào có thể tu luyện như những người khác được. Điều này khiến nàng trở nên khổ sở hơn...

Huyết Vương đối với hoàn cảnh của Ngọc Diệp thì cũng thấy buồn thay cho nàng. Suy nghĩ một chút, hắn nói:

"Chuyện không thể tu luyện của ngươi, để tí nữa Đặng Dịch tỉnh dậy, ta sẽ nhờ hắn giúp ngươi xem sao..."

Trường Ngọc Diệp nghe vậy cũng là bất người, không thể tin tưởng được nhìn về phía Đặng Dịch đang nằm bất tỉnh ở trên giường. Mấy ngày trước, cha nàng bảo nàng đế chăm sóc một người, nàng cũng không có suy nghĩ nhiều. Khi nàng nhìn thấy Đặng Dịch thì cũng là bất ngờ, người này là lần đầu tiên nàng nhìn thấy trong Huyết Thần Điện, lại còn được nằm trong phòng Điện Chủ Huyết Vương nữa chứ.

Nàng nghĩ hắn cũng là một người thuộc hạ trung thành nào đó của Huyết Vương...

Nhưng dù Đặng Dịch có là ai thì nàng cũng không để ý nhiều, nàng tôn kính Huyết Vương chỉ bởi vì Huyết Vương gần như là người đã trao lại cơ hội được tái sinh, được đi lại như hiện tại, nàng thực sực vô cùng biết ơn hắn ta. Nhưng tất cả chỉ đơn thuần là kính trọng và biết ơn mà thôi, nàng không hê có suy nghĩ nhiều gì đến việc dựa vào sắc đẹp của mình để trèo cao...

Nhưng là hiện tại nàng nghe thấy người mà nàng kính trọng, biết ơn, coi như là một thần tượng, người mà nàng nghĩ không điều gì là không làm được lại nói rằng người thanh niên nằm trên giường kia có thể giúp được mình?? Lại còn phải nhờ vả để giúp? Điều này đối với nàng là đả kích khá lớn...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!