...
Bốn năm sau.
Thiên Chân thành, Đặng gia đại sảnh.
"Ông nội, bà nội, ông ngoại , bà ngoại, cha, mẹ ta đi đây"
Chỉ thấy lúc này một thiếu niên mặc một bộ trường bào màu trắng ngà, viền tay và cổ có màu vàng của hoàng kim, trước ngực có một huy hiệu ghi hai chữ 'Thiên Vũ' trông vô cùng bắt mắt, khuôn mặt tuấn tú, sắc thái sáng ngời đang quỳ gối, đập đầu về phía một nhóm sáu người. Thiếu niên đó không ai khác chính là Đặng Thiên, năm nay hắn đã 16 tuổi, đủ tuổi để gia nhập Thiên Vũ Học viện.
Suốt bốn năm qua, hắn không ngừng cố gắng tu luyện vô cùng chăm chỉ nên năm nay mới 16 tuổi hắn đã đạt tới Võ Sư trung kỳ, thừa điều kiện để tham gia vào Thiên Vũ Học Viện.
"Ông nội, người đã tìm được tin tức của anh chưa ạ?"
Ngay tại lúc mọi người đang chúc Đặng Thiên đến Thiên Vũ Học Viện học cho thật tốt thì hắn bỗng dưng lên tiếng hỏi. Lập tức, câu hỏi này để tất cả mọi người trong phòng đều hơi xụ xuống. Suốt bốn năm qua, phải nói hầu như ngày nào Đặng Thiên cũng chỉ hỏi về Đặng Dịch, hỏi xem có tìm anh nó không, có tin tức gì không, biết anh nó ở đâu không...... Đặng Chính Minh nghe vậy thở dài lắc đầu một cái nói:
"Vẫn chưa... Ta nghĩ..."
Nhưng còn không đợi Đặng Chính Minh nói hết Đặng Thiên đã cắt lời:
"Không! Con tin đại ca chắc chắn sẽ trở về...."
Nói xong hắn cúi chào mọi người một chút rồi quay sang lão giả bên cạnh:
"Hàn lão sư, chúng ta đi thôi..."
"Ừm" – Lão giả khẽ gật đầu, khẽ chào mọi người ở đây rồi bước chân đi theo Đặng Thiên.
Thấy tình cảnh này, mọi người trong phòng đều nặng nề thở dài........
Tại một chỗ trong Thiên Vũ học viện, một người thiếu nữ mặc một bộ Lam y , trên ngực cũng có hai chữ 'Thiên Vũ' đang ngẩn người nhìn lên bầu trời trong xanh thì thào:
"Ngươi giờ này đang nơi đâu, sao mãi không tới...."
...
Dưới vực thẳm sâu hun hút, trong một hang động vô cùng đẹp đẽ.
Chỉ thấy ở trong hang động có một bộ thân thể đang nằm bất động trên bãi cỏ, toàn thân ốm yếu, gầy dơ xương trông như một xác chết vậy....
"Rắc.... rắc...."
Đúng lúc này, bộ thân thể đó bỗng dững cử động cái tay. Từng tiếng khớp xương vang lên rõ ràng rành mạch trong hang động tĩnh lặng này. Nhìn kỹ hơn một chút, ta có thể thấy đây là một người thanh niên, nhưng lại không thể xác định tuổi tác do khuôn mặt hắn gần như chỉ còn là da bọc xương......
"Đây là đâu? Ta à ai?"
- Một giọng khàn khàn như một ông lão ốm yếu, sắp lìa đời vang lên từ phía cổ họng của người thanh niên.
"Ahhh!!!"
- Đột nhiên, người thanh niên hét lên một tiếng thê thảm rồi ngất đi một lần nữa...
Sau một tiếng đồng hồ, hắn bỗng dưng ngồi phắc dậy.
"Rắc... rắc"
Từng tiếng khớp xương do lâu không hoạt động vang lên khiến cho hắn không nhịn nổi mà cắn răng, nhăn nhó mặt mày....
Cơn đau đi qua, hắn nhìn xung quanh một chút thì thấy nơi đây vô cùng quen thuộc, hình như hắn đã gặp qua tại nơi nào.... Nơi đây có thể nói là tiên cảnh giữa nhân giân vậy, nhưng hắn cũng không có thời gian để ý đến nữa, vì lúc này hắn đã nhìn thấy hồ nước, với cơn khát dữ dội, hắn cố gắng hết sức dùng toàn bộ khí lực lết đến bên hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!