Chương 19: Động phủ truyền thừa

...

Một tuần sau.

Trong một hang động trông vô cùng mỹ lệ, cảnh sắc nơi đây phải nói là đẹp như tiên cảnh vậy. Ở rìa hang động là một hồ nước khá là rộng, nó chiếm hơn một nửa diện tích của cả hang. Nước trong hồ có thể nói là khá kì dị, mặt nước phải nói là gần như trong suốt vậy, đứng tại trên bờ ta có thể dễ dàng nhìn thấy đáy. Ngoài ra, mặt hồ còn tỏa ra ánh sáng màu xanh dương vô cùng đẹp chiếu sáng toàn bộ hang động....

Lúc này, chỉ thấy ở giữa hồ có một người thiếu niên trông khoảng 16 tuổi, mặc bộ bộ trường bào màu xanh dương nhưng trông có vẻ ở rách nát và dích khá nhiều máu đang trôi nổi lềnh bềnh.

Người này, không ai khác chính là Đặng Dịch của chúng ta, sau khi bị rơi xuống vực thẳm sâu hun hút, hắn đã rất may mắn rơi vào đúng vào cái hồ trong hang động này.

Đặng Dịch dần dần mở mắt ra, hắn cố gắng nhìn xunh quanh một lượt. Cảnh tượng nơi đây lập tức đập vào mắt hắn khiến hắn không nhịn được cảm thán:

"Cũng may ta ăn ở tốt, lúc chết rồi còn có thể được lên thiên đường chứ không phải xuống địa ngực.."

Hắn đang cảm thán dở dang thì đột nhin tiếng hệ thống lại vang lên:

"Ting"

"Lượng HP quá thấp, mau mau bổ sung"

Nghe tiếng hệ thống thì hắn lại ngẩn người nói thầm :" Con em nó, chết rồi vẫn bị cái hệ thống này nó ám sao.."

"Ting"

"Ký chủ chưa có chết, nhưng cũng sắp chết rồi!"

Đặng Dịch vậy thì càng ngẩn người hơn, giật mình mở thật to mắt nhìn khung cảnh một làn nữa. Lúc này, hắn mới phát hiện nơi đây không phải là cái gì tiên giới mà nơi đây chỉ một hang động mà thôi. Hắn vui sướng vùng dậy la lên:

"Ta chưa có.... ục ục.."

Nhưng còn chưa kịp la xong thì lập tức bị sặc nước, hắn hầu như từ đầu đến cuối không phát hiện ra mình đang ở giữa hồ... Hắn đang định chửi thì tiếng hệ thống lại vang lên:

"Ting"

"Dòng nước phẩm chất quá cao, hệ thống sẽ tự đào thải, không đề nghị ký chủ cưỡng chế hấp thu, nếu không có thể bị bạo thể mà chết"

Nghe hệ thống thông báo, hắn vội vàng ngửa đầu lên để không uống phải nước nữa rồi bơi vội vào bờ. Vừa lên tới bờ, hắn thở hồng hộc hồng hộc nói:

"Thật... Thật là ... con em... em ngươi, mệt chết ta!!!"

Sử dụng vài bình HP cho hồi phục lại như lúc ban đầu rồi hắn bắt đầu cởi quần áo ra đang bị ướt nhẹp ra cho dễ chịu, nhưng tất nhiên vẫn để lại cái nội khố, mặc dù nghĩ không có ai ở đây nhưng hắn vẫn không thích thả rông ra ngoài, chim yêu quý nó bay đi thì hỏng...

Hắn tò mò đi xung quang nhìn nhìn một chút, thấy ở đây cũng chả có gì lạ, có chút cây cối và vài tảng đả cuội khá to. Hắn đang định đi kiếm ít củi để sưởi ấm thì nhìn thất một tấm bia đá khổng lồ, cao bằng nửa cái hang động này bị che lấp sau một lùm cây. Sau một hồi dọn cây và là tỉ mỉ thì tấm bia đó bỗng dưng phát sáng vô cùng chói mắt... Sau khi ánh sáng biến mắt thì trên tấm bia hiện lên một dòng chữ thông dụng ở nơi đây(Không phải chữ tàu):

"Xin chào người hữu duyên, khi ngươi đọc được những dòng chữ này thì có lẽ ta đã chết rồi tại vì trước khi chết ta mới viết. Xin tự giới thiệu một chút, ta là Hư Vô Tiên Đế, tu luyện đã hàng ngàn vạn năm rồi.............."

Sau khi đọc xong một lượt thì Đặng Dịch vô cùng khiếp sợ. Tu Chân giả!!! đúng vậy, là tu chân giả nha, phải biết rằng hồi xưa hắn hay đọc mấy bộ tiểu thuyết kinh điển như là Tiên Nghịch, Tru Tiên hay Phàm Nhân Tu Tiên, hắn vô cùng yêu thích chúng. Nhưng cũng không tin lắm vào Tu Chân giả... Võ giả thì hắn còn có thể chấp nhận được nhưng Tu Chân giả thì khiến cho hắn vô cùng kích động và phấn khích, vội vàng đọc tiếp....

"..... Ta có để lại nơi đây một bộ công pháp ta đã đi theo ta từ lúc ta mới bắt đầu bước chân vào giới tu luyện, nó có tên là Mộc Lộ Linh Tiên.... Nhưng ta không thể dễ truyền ra ngoài được, ngươi muốn đạt được nó thì hãy quỳ xuống và dập đầu ba cái vào ô vuôn kia coi như lễ bái sư đi......"

Đặng Dịch thấy vậy nhìn tấm ván rồi suy nghĩ một chút. Sau một lúc, hắn nghĩ tới điều gì đón liền cười một tiếng trông khá là hèn mọn đi đến chỗ tấm ván rồi cầm lên một viên đá gõ " Cạch Cạch Cạch" ba tiếng. Vừa gõ xong ngay trên thì trên tấm đá lại hiện lên một dòng chữ:

"Ha ha. Có cái lông mà Mộc Lộ Linh Tiên ý, tin người vờ lờ"

Đặng Dịch thấy vậy liền ngẩn người. Con mẹ nó, cũng may mình không có dập đầu. Nhưng khi mà hắn định chửi toáng lên thì một dòng chữ hiện ra khiến hắn ngẩn người.

Hắn người người không phải vì tiếp tục bị trêu đùa mà vì dòng chữ đó được viết bằng Tiếng Việt. Đúng vậy, được viết bằng Tiếng Việt khó là to:

- Đùa tí thôi, nếu hiểu thì hãy đặt tay lên tấm bia -

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!