Chương 7: Chơi trò chơi chính là giết gà

"Xin lỗi, đó là mộc côn của tôi." Diệp Hiểu Hạ cũng không chú ý đến đau đớn

trên người, vọt tới trước mặt người nhặt mộc côn của mình, tươi cười

nói.

"Của cô?" Người nhặt mộc côn, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Diệp Hiểu Hạ, cuối cùng dừng ở bàn tay trống trơn của cô.

"Đúng vậy, là của tôi." Diệp Hiểu Hạ vội vàng gật đầu: "Anh xem mọi người đều có vũ khí, chỉ có tôi không có..."

"Như vậy có thể chứng minh là của cô?" Người nhặt mộc côn nhìn Diệp Hiểu Hạ, hắn có đôi lông mày rậm, lúc này đang khinh thường nhíu lại: "Nếu tôi

nhặt được một vạn đồng, đúng lúc cô không có tiền, có phải cô sẽ nói

tiền này là của cô không?"

"Hai việc này làm sao có thể so sánh a..." Diệp Hiểu Hạ bị người này trách móc một câu, khẩu khí cũng không quá tốt.

Người này đang so sánh cái ngu ngốc gì a, chính là già mồm át lẽ phải.

"Làm sao không thể so sánh? Đồ rơi trên mặt đất là không có chủ, đồ không có chủ thì ai nhặt được là của người đó, cái này gọi là quy tắc ngầm, cô

có hiểu không? Cái gì là đồ của cô." Hắn hừ hừ cái mũi, trừng mắt khinh

thường nhìn Diệp Hiểu Hạ: "Cô a, có bản lĩnh tự mình kiếm a. Bệnh thần

kinh!"

Hắn nói thập phần mau, vài lần đều đánh gãy Diệp Hiểu Hạ mở miệng, cuối cùng lôi kéo người bên cạnh nghênh ngang rời đi.

Diệp Hiểu Hạ đứng tại chỗ cảm thấy cả người lạnh lẽo, dựa vào, đây việc chết tiệt gì?

Chẳng lẽ cô thật đúng là sao mộc tinh chiếu mạng? Từ ngày hôm qua cô làm việc gì cũng không thuận lợi. Ngay cả chơi game cũng bị người mắng chửi

thành như vậy.

"Lúc đầu vũ khí rơi mấy cũng không sao, quái

sơ cấp dễ giết lắm, cô đi ra ngoài đánh quái, nhặt một ít rác mang bán

là có thể đến chỗ thợ rèn mua một cái vũ khí mới, rất tiện nghi." Người

chơi đứng xung quanh thấy Diệp Hiểu Hạ sững sờ đứng ở nơi đó, nghĩ chắc

cô là người mới, hảo tâm nhắc nhở cô một tiếng.

Diệp Hiểu Hạ

nghe thấy có người nói như vậy với cô, vội vàng tìm người kia, nhưng là

Tân Thủ thôn có rất nhiều người, hơn nữa mọi người đều mặc giống nhau.

Chỉ trong nháy mắt mà cô đã không biết là ai vừa nói với mình.

Nhưng là, cô nhớ được vài từ trọng yếu mà người kia nói với cô.

Ví dụ như vũ khí, quái sơ cấp, nhặt rác, thợ rèn. Bất quá mấy thứ này rốt

cuộc là những cái gì, Diệp Hiểu Hạ vẫn là không quá rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!