Cả đường đi về, Diệp
Hiểu Hạ thậm chí còn quên cô trở về nhà như thế. Khi cô phục hồi lại
tinh thần, thì cô đã tựa vào cửa nhà mình, thở hổn hển từng ngụm. Đầu óc trống rỗng dần dần thay thế bằng căn phòng quen thuộc trước mắt, giờ
phút này cô mới có một chút cảm giác tồn tại.
Hai chân không có
khí lực, thân thể cô trượt dần xuống theo cánh cửa, cuối cùng cả người
ngồi ở cửa. Cô ôm chặt hai tay, cái áo xa lạ mềm mại bao lấy thân thể
cô, cô cúi đầu, đem mặt chôn ở cái áo có chút quá to đối với cô, hít sâu một hơi, một mùi thơm ngát từ quần áo sạch sẽ chui vào mũi cô, như một
cái búa vĩ đại hung hăng gõ vào đầu cô, làm nước mắt cô rốt cuộc không
nhịn được mà chảy ra.
Cô không bị áp chế, không bị câu thúc, giống một đứa trẻ mà gào khóc.
Lần khóc giống như không có điểm dừng. Cô đứng dậy
- khóc, cô đi tắm
- cũng khóc, tắm rửa xong giặt quần áo
- vẫn khóc như trước. Cho đến khi sức
cùng lực kiệt, cô mới ngủ mất ở bên cái giường cũ và máy trò chơi trong
phòng ngủ.
Cũng không biết ngủ được bao lâu, Diệp Hiểu Hạ mới
nặng nề tỉnh lại. Đầu đau như búa bổ, có lẽ là do khóc quá nhiều, cũng
có lẽ là do bị cảm lạnh, cô cảm thấy toàn thân đều mềm nhũn, vô cùng
không thoải mái. Cô nằm ở đó, cố gắng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời, tối đen, giống như toàn bộ bầu trời đều bị một tấm vải đen vĩ đại bao
trùm, giống như mọi tia sáng đều bị màu đen cắn nuốt mất. Cả thế giới
đều trầm mặc, mất đi tiếng động lớn thường lui tới. Diệp Hiểu Hạ nằm
trên mặt đất, nhịn không được nghĩ, nếu cô cứ như vậy chết đi, vài ngày
sau sẽ có người phát hiện cô thi thể chăng? Nếu cô cứ như vậy chết đi,
có phải là tất cả đều yên tĩnh không, không món nợ vô lý kia, không có
người xa lạ đến làm phiền, có phải cô sẽ triệt để yên tĩnh không?
Nghĩ như vậy, cô cảm thấy rất có dụ hoặc, chỉ là, trong đầu lại có một ý
niệm toát ra, nếu cô chết, nếu cô ra đi, Vương viện trưởng sẽ thế nào?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!