Quay đầu lại, Diệp
Hiểu Hạ nhìn thấy ở chỗ ghế chờ phía sau cô có một nam tử trẻ tuổi. Hắn
mặc T
-shirt xanh đen, ở viền áo có những đường chỉ hồng tinh tế, nếu
không nhìn cẩn thận sẽ không phát hiện ra, một quần jeans đậm màu, làm
cho hai chân hắn có vẻ rất dài, chân đi một đôi giày màu đen, vốn chỉ
tùy ý phối hợp, lại làm cho người khác cảm thấy kinh diễm.
Tóc
của hắn có chút hỗn độn, che phủ lỗ tai và cổ, đôi lông mày cứng cáp mà
vẫn thanh tú sắc bén giống như kiếm. Cái mũi thẳng tắp giống như do nhà
điêu khắc nổi tiếng nhất tạo thành, môi mím thành một đường, màu môi
nhạt mà sáng bóng. Ánh mắt hắn lẳng lặng nhìn chăm chú vào phía trước,
nhưng ánh mắt đó không biết dừng ở chỗ nào, đạm mạc mà cao ngạo. Điểm
đặc biệt của gương mặt khiến người ta đã gặp qua là không thể quên được
hẳn là mi tâm của hắn: ở giữa đó là một khỏa chu sa, nho nhỏ, lại đỏ
tươi chói mắt.(nốt ruồi đỏ)
Nhìn khỏa chu sa kia, Diệp Hiểu Hạ
bỗng nhớ tới, ở trong sách nói giữa hai lông mày có nốt ruồi, là một
người đẹp đến mức phải dùng từ ngữ —— nhị long diễn châu
- để hình dung.
Đây thật sự là một nam nhân cực kì đẹp mắt.
Có lẽ dùng từ đẹp mắt để miêu tả nam nhân không phải một việc thỏa đáng,
nhưng, đối mặt với một nam tử như vậy, tựa hồ dùng từ anh tuấn, đẹp
trai, xinh đẹp, đều có chút tục khí. Hắn khiến cho người khác cảm giác,
có thể sử dụng từ ngữ để miêu tả chỉ còn lại từ đẹp mắt.
Bỗng
nhiên, ánh mắt của hắn vòng lại, thẳng tắp nhìn Diệp Hiểu Hạ. Cặp mắt
lạnh như băng, không chút biểu cảm làm cô kinh ngạc, rồi lập tức thu hồi ánh mắt của mình, quay đầu đi, nói với nhân viên trong quầy: "Cảm ứng
khí có được không?" Có lẽ ngay cả cô cũng không phát hiện được, giọng
nói của cô vì khẩn trương mà có chút khô ráp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!