Nếu là không vì tốc
độ sinh quái mới vô cùng nhanh, thì nơi này là địa phương có phong cảnh
đặc sắc trong lục sắc rừng rậm. Khác với các chỗ khác trong lục sắc rừng rậm, nơi này hầu như không có người chơi nào phát hiện ra, cho nên, ở
trong này không có âm thanh ồn ào do kĩ năng của người chơi đánh ra, vô
cùng yên tĩnh, ngược lại còn có thể nghe được tiếng chim hót êm tai, lúc xa lúc gần, tràn ngập khắp cánh rừng. Xa xa trên núi, còn có đám thỏ
hoang và mấy con nai con linh hoạt chạy nhảy, xét về phong cảnh mà nói,
nơi này vô cùng xinh đẹp.
Đám người đang thương lượng một lát nữa vào động thì nên đánh thế nào, bên tai Diệp Hiểu Hạ xuất hiện âm thanh
quen thuộc của hệ thống: "Bạn có khách, mời bạn xử lý."
Khách? Diệp Hiểu Hạ hồ đồ rồi, đây là ý gì? Cô vội vã hỏi mấy người.
"Nhất định là lúc lắp đặt máy trò chơi, nhân viên công tác đã kết nối chuông
cửa nhà cô với máy trò chơi, chỉ cần bên ngoài có người ấn chuông cửa,
máy trò chơi của cô sẽ có phản ứng." Tình huống này đối với người thường xuyên chơi trò chơi không hề xa lạ.
Chuông cửa sao? Diệp Hiểu Hạ ngây ngẩn cả người, là ai ấn chuông cửa nhà cô? Cô hẳn là không có
người quen đến làm khách lúc này đi, hơn nữa, chuông cửa nhà cô đã hết
pin tám trăm năm rồi! Chẳng lẽ là chuông cửa ngoài hiên sao?
Bỗng nhiên, đầu óc cô chợt lóe, sẽ không phải lại là bọn đòi nợ đi! Mới nghĩ vậy, Diệp Hiểu Hạ đã kinh hãi một thân mồ hôi lạnh. Cô vội vã nói với
mọi người: "Tôi logout xem ai đến đã."
"Được, cô đi nhanh về nhanh, chúng tôi sẽ chờ cô." Máng Xối Hoa Lưu gật gật đầu.
"Không, không được, mọi người đi trước đi, còn không biết là chuyện gì, không
thể chậm trễ mọi người được." Diệp Hiểu Hạ do dự một chút, lắc đầu cự
tuyệt Máng Xối Hoa Lưu, vạn nhất đúng là bọn họ, chỉ sợ hôm nay cô không thể chơi trò chơi, sao có thể làm chậm trễ nhiều người như vậy.
Túy Trong Khêu Đèn nhìn nhìn sắc mặt Diệp Hiểu Hạ, cũng không nhiều lời, chỉ nhàn nhạt dặn: "Vậy cô cẩn thận một chút."
Diệp Hiểu Hạ cũng không chú ý hắn đang nói cái gì, cuống quít đáp ứng vài tiếng, liền vội vàng logout.
Logout xong, mở nắp máy trò chơi lên, Diệp Hiểu Hạ quả nhiên nghe thấy bộ đàm
ngoài hiên vang lên, cô cũng không đi dép, chạy ra khỏi phòng ngủ, vội
vàng cầm lấy cái bộ đàm kia.
Có lẽ chính cô cũng không phát hiện, tay cô cầm microphone đang run, giọng nói của cô cũng run run, ngay cả người cũng run run.
"Uy, ai vậy?"
"Hiểu Hạ a, sao bây giờ mới nghe a, nếu không phải là từ hôm qua đến giờ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!