Chương 42: Không có râu đều là tiểu bạch kiểm

Giương mắt nhìn, chỉ

thấy trước cửa hàng bánh bao là một cô gái mặc trường bào, bộ dáng vô

cùng thẹn thùng. Cô ấy cúi đầu, nhìn mũi chân, mà mũi chân dưới áo

choàng đang vẽ vòng tròn trên đất. Ánh mặt trời từ ngoài cửa chiếu vào,

vừa vặn chiếu vào cô gái kia, làm gò má cô ấy phủ một tầng ánh sáng

vàng, môi cô ấy hơi hơi vểnh lên, thanh âm thật nhỏ: "Tôi, tôi có thể đi không? Tôi, đã cấp 14."

"Chỗ chúng tôi muốn đi tương đối

nguy hiểm, nếu cô không sợ... Chúng tôi rất hoan nghênh." Trúc Nhận Ngàn Trần thấy cô gái này so với người bình thường còn e lệ hơn, không khỏi

trầm ngâm một chút, nói rõ ràng mọi việc trước thì tốt hơn.

Dù sao chuyến đi này tất cả mọi người đều phải mạo hiểm, không phải đi dã

ngoại, nếu sợ phiền toái, thì ngay từ đầu không đi còn hơn.

"Không, tôi không sợ." Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt của cô thật to, nhìn thập

phần đáng yêu. Chính là bộ dáng có chút nhát gan, chỉ nói mấy câu mà mặt đỏ bừng.

"Chúng tôi là Đội Thái Đao, cô cũng biết Đội Thái

Đao là có nghĩa gì đấy, nếu cô đi theo chúng tôi sẽ rất mệt, cô cần phải nghĩ rõ ràng, không thể đi được nửa đường lại rời đội." Điền Gia Nhị

Thiếu Gia thấy cô gái này thẹn thùng như vậy, cảm thấy nên nói rõ quan

hệ lợi

- hại cho thỏa đáng, bằng không về sau xuất hiện tình huống không nói rõ thì phiền toái.

"Không có việc gì, tôi không sợ mệt." Cô gái ngượng ngùng cười, tay cô ấy không ngừng chà váy, nhìn mọi

người, cắn môi, chóp mũi toát ra mồ hôi."Mấy người thoạt nhìn rất là lợi hại, còn có đại thúc trông cũng rất lợi hại... Đi theo mọi người, tôi

sẽ không sợ."

Đại, đại thúc?

Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn theo ánh mắt cô gái kia...

Người cô nói, là Túy Trong Khêu Đèn?

Túy Trong Khêu Đèn khóe miệng co rúm lại, hắn trừng mắt nhìn mấy người:

"Mấy người nhìn tôi làm gì? Tôi giống đại thúc sao? Tôi mới hai mươi tám tuổi. Tôi giống đại thúc sao?" Câu nói cuối cùng là nói với cô gái kia.

Giọng nói của hắn vốn to, khi nói lại không quan tâm giọng điệu, khiến cô gái kia sợ tới mức vội vàng trốn sau cửa: "Đại, đại thúc... Không, không,

không, tôi không có ý đó, chỉ là tôi thấy anh có râu, nhìn qua thật

thành thục..."

"Có râu thì thế nào? Có râu mới là đàn ông,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!