Sơn động này thật sự
xa xôi, hơn nữa dọc đường đi chỉ có mấy cái bóng cây, người chơi tương
đối thưa thớt, quái lại tương đối nhiều, mấy người vừa đi vừa đánh quái, đi mất một tiếng mới thấy được một ngọn núi cao nguy nga ở rất xa.
Hiển nhiên, sơn động phải ở chỗ có núi. Mà núi cao xa xa kia chính là chỗ của sơn động ẩn nấp.
Đi lâu như vậy, cuối cùng cũng tới, tại sao lần trước tôi không cảm thấy
mất nhiều thời gian như vậy nhỉ?" Điền Gia Nhị Thiếu Gia nhìn thấy ngọn
núi kia, người cũng thoải mái hơn, ngồi trên một cái cọc gỗ, lấy một cái bánh bao trong túi ra ăn.
"Nghỉ ngơi một chút đã, đường phía trước sẽ không dễ như vừa rồi nữa, mọi người khôi phục thể lực một
chút." Trúc Nhận Ngàn Trần cũng ngồi xuống, hắn cực kì quen thuộc với
cánh rừng này, trên đường đi nghiễm nhiên trở thành đội trưởng.
Nghe hắn phân phó như vậy, mọi người cũng ngồi xuống nghỉ ngơi, đều tự mang
đồ ăn ra ăn. Diệp Hiểu Hạ lấy ra vài cái bánh bao đưa cho Túy Trong Khêu Đèn đang uống rượu, Túy Trong Khêu Đèn cũng không khách khí, lại đưa
cho cô 1 bầu rượu, sau đó hai người cùng uống rượu, ăn bánh bao.
Điền Gia Nhị Thiếu Gia lấy một ánh mắt sâu sắc gắt gao nhìn chằm chằm hai
người, một hồi lâu mới nói: "Tôi cảm thấy chuyện vì người yêu trùng quan giận dữ vì hồng nhan là sự thật a. Hiểu Hạ, cô gạt tôi, hai người ăn ý
như vậy, làm sao có thể là mới quen biết không lâu?"
Diệp
Hiểu Hạ thật sự không biết nên nói thế nào, đành phải cười gượng vài
cái. Nhưng Túy Trong Khêu Đèn đang uống rượu một bên nhẹ nhàng bâng quơ: "Cũng không có cái gì để truy hỏi?"
Điền Gia Nhị Thiếu Gia hơi hơi sửng sốt, không biết trả lời thế nào, liền cứng người ở đó không nói gì.
Được rồi, đi thôi, đường còn xa lắm." Máng Xối Hoa Lưu thấy không khí có
chút cương, vội vàng giảng hòa, hắn đứng lên, vỗ vỗ vụn cỏ trên người,
sau đó cười với Trúc Nhận Ngàn Trần: "Đội trưởng, dẫn đường, dẫn đường,
muốn đi chết cũng là cậu đi trước."
Trúc Nhận Ngàn Trần khóe
môi lộ ra vẻ tươi cười, cũng đứng lên, hướng về phía mấy người nói:
"Phía trước quái tương đối nhiều, chắc cũng không có người chơi khác
đâu, mọi người cẩn thận."
Quả nhiên là không sai.
Tiếp tục đi về phía trước, không biết là do quá xa xôi hay do chưa từng có
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!