Tân Thủ Thôn vẫn là
Tân Thủ Thôn, đồng cỏ vẫn là đồng cỏ, rừng rậm cũng vẫn là rừng rậm. Tất cả đều như không có gì thay đổi, cùng với làn gió mát thổi qua, ánh mặt trời xán lạn như trước chiếu rọi mỗi một góc.
Tất cả mọi thứ đều không thay đổi.
Diệp Hiểu Hạ ngửa mặt nằm ở trên cỏ mềm mại, nhìn bầu trời như được rửa sạch kia, chớp chớp mắt, so với quang ảnh ảm đạm sau khi tử vong, cô vẫn
thích cảnh vật lúc còn sống hơn. Nơi nơi đều tươi mới, màu sắc rực rỡ,
sức sống bừng bừng, làm cho người nhìn vô cùng thích thú.
Cô ngồi dậy, cảnh giác nhìn nhìn xung quanh, vừa rồi là do cô không nhìn quanh
bốn phía, cư nhiên bị vợ chồng Tử Tước mai phục ở phụ cận giết chết. Đã
có vết xe đổ, cô cũng không sốt ruột đứng dậy, nhìn xung quanh bốn phía
một chút, muốn nhìn một chút xem hai người kia có tiếp tục ẩn nấp ở địa
phương nào không.
Cảnh vừa nhìn thấy làm Diệp Hiểu Hạ cả kinh mở to hai mắt, thật lâu vẫn không hồi hồn.
Trên đồng cỏ sức sống bừng bừng, cư nhiên có mấy chục thi thể nằm đó. Bọn họ nằm đó, không theo quy tắc nào vây quanh một chỗ gần đó, xung quanh bọn họ còn có rất nhiều thi thể quái.
Một trận gió thổi tới, tuy ánh nắng vẫn tươi sáng như trước, xuân về hoa nở, nhưng là cảnh sắc trước
mắt nhìn thế nào đều có chút dọa người.
Diệp Hiểu Hạ nhẹ nhàng
vuốt ve cánh tay nổi da gà, nhịn không được rùng mình. Tuy thi thể trong trò chơi đều tương đối bình thường, không đáng sợ như trong hiện thực,
nhưng cô vẫn cảm thấy tâm lý không thoải mái.
"Hiểu Hạ."Khi Diệp
Hiểu Hạ vẫn còn ngồi ở một chỗ nhìn một thi thể gần đó không biết làm
sao, bỗng nhiên cách cô không xa truyền đến một tiếng kêu yếu ớt.
Giọng nói kia cô rất quen thuộc, quen thuộc đến mức cô ngay lập tức quay đầu, nhìn theo hướng giọng nói đó. Chỉ thấy Túy Trong Khêu Đèn tựa vào bên
cạnh một tảng đá, cả người đều là máu tươi, cùng tựa vào tảng đá là
thanh đại kiếm kia, trong tay cầm bầu rượu, trên trán là một tầng mồ hôi mỏng manh, dưới ánh mặt trời cư nhiên có một loại ánh sáng đặc thù. Làm nổi bật dấu vết màu xanh của bộ râu trên cằm hắn, cả nụ cười thoải mái
và ôn hòa bên môi hắn.
"Khêu Đèn..." Diệp Hiểu Hạ cơ hồ muốn ngã
về phía Túy Trong Khêu Đèn đang trọng thương, vẻ mặt vô cùng lo lắng của cô không chút nào che lấp."Anh có khỏe không? Lại treo sao?"
"Tôi dễ chết như vậy sao?" Khóe mắt Túy Trong Khêu Đèn hơi hơi rủ xuống, mặt hắn không kềm chế được tăng thêm vài phần ôn hòa xa lạ, có một loại
phối hợp nói không nên lời. Trong tay hắn vẫn cầm bầu rượu, nâng lên đổ
vào miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!