"Bạn bị người
chơi Tử Tước Người Yêu giết chết." Diệp Hiểu Hạ chỉ thấy trước mắt một
mảnh tối đen, sau đó lại sáng lên. Loại ánh sáng này rất kỳ quái, không
phải là ánh mặt trời xán lạn, mà là một loại ánh sáng ảm đạm, cô nhìn
xung quanh, đây không phải là bên cạnh Tân Thủ Thôn sao. Nhưng mà, Tân
thủ thôn náo nhiệt tại sao lại không có ai?
Đây là như thế nào?
Thời điểm vẫn còn mê mang, cô chỉ thấy một người chơi xa lạ đi ra khỏi chỗ
mình vừa đứng, chạy nhanh ra xa. Cái này cũng không có gì kỳ quái, cái
làm Diệp Hiểu Hạ giật mình là, hắn, hắn cư nhiên trong suốt.
Bỗng nhiên, cô cúi đầu nhìn tay mình, cư nhiên có thể xuyên qua tay nhìn thấy cỏ trên đất...
Cô cũng là trong suốt ...
Hóa ra, chết sẽ biến thành quỷ.
Diệp Hiểu Hạ vẻ mặt hắc tuyến, ai nha, coi như là thể nghiệm đi âm phủ đưa
tin? Bất quá, cũng không thể để cô luôn luôn chết đi, làm thế nào mới có thể sống lại? Đúng rồi, người chơi vừa rồi chạy đi đâu vậy?
Người đã chết nhìn cảnh vật so với lúc sống khác nhau rất lớn a. Cô đứng ở
cửa thôn tìm không thấy phương hướng, đúng lúc này, tay lại bị người kéo lại, cô cả kinh, quay đầu nhìn, mới phát hiện là Túy Trong Khêu Đèn
cũng trong suốt.
Cô không khỏi kinh hỉ: "Khêu Đèn, anh cũng biến thành quỷ."
"Ân." Tuy biểu cảm của Diệp Hiểu Hạ thật sự làm cho người ta hắc tuyến, biến
thành quỷ có thể hưng phấn như vậy sao? Bất quá, Túy Trong Khêu Đèn vẫn
là gật gật đầu xem như trả lời cô.
Bỗng nhiên, Diệp Hiểu Hạ ý
thức được một vấn đề, nếu Túy Trong Khêu Đèn cũng biến thành quỷ, kia
không phải là đại biểu hắn cũng đã chết sao? Trong lòng cô không khỏi
khó chịu: "Anh sao lại cũng treo? Vì sao không đi? Chuyện này rõ ràng
không liên quan đến anh ."
"Tôi mà đi, tôi không phải là đàn ông." Túy Trong Khêu Đèn nhìn không chớp mắt, lôi kéo Diệp Hiểu Hạ chạy.
Diệp Hiểu Hạ ngẩn người, sau đó đau khổ cười cười."Chúng ta đây là đi đâu?"
"Tìm thi thể sống lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!