Gió thổi mạnh, cuốn lấy bụi đất khô ráo trên đồng cỏ.
Đánh vào mặt người, có chút đau.
Dưới ánh mặt trời vốn yên tĩnh, từ khi nào nổi lên một trận chiến như vậy?
Mang theo mùi hương tanh ngọt sâu thẳm, từng đợt, từng đợt tiến vào lòng ngừoi liếm đi liếm lại, làm cho lòng người thành một mảnh đỏ tươi.
"Hiểu Hạ." Chưa bao giờ có cảm giác vô lực tràn ngập trong lòng, rõ ràng ở
ngay trước mắt, nhưng dù thế nào cũng không thể đến gần. Hắn chỉ có thể
vừa chạy, vừa trơ mắt nhìn hỏa cầu kia đánh trúng người con gái mặc áo
choàng màu xanh.
Diệp Hiểu Hạ quay đầu, chỉ thấy Túy Trong Khêu
Đèn chạy tới chỗ cô, tóc của hắn bị gió thổi bay lên, lộ ra bộ mặt kiên
nghị, còn có bộ râu nhàn nhạt trên cằm. Hắn vươn tay về phía cô, chỉ là, thật sự quá xa, cô chỉ có thể quay về phía hắn lộ ra một nụ cười."Khêu
Đèn, anh đi đi. Mặc kệ tôi."
Trời, thật xanh, xanh như muốn chảy nước.
Xem ra, quả nhiên không ai có thể luôn luôn gặp may mắn, rõ ràng đây là báo ứng cho vận khí tốt của cô.
Túy Trong Khêu Đèn chỉ thấy Diệp Hiểu Hạ quay đầu lộ ra một nụ cười mềm mại với hắn, sau đó một hỏa cầu đánh trúng cô.
Thời gian lúc này trở nên cực kỳ thong thả, giây phút đó giống như ngừng lại, nhè nhẹ trôi, không thể quên.
Thân thể của cô ngã xuống một mảnh cỏ xanh, so với áo choàng của cô còn xanh hơn, trong lúc này cô và nó hòa làm một. Ánh mặt trời màu vàng chiếu
xuống, đem mái tóc đen hỗn độn của cô nhuộm thành màu hoàng kim, mà đuôi sam thật dài cô tết cũng bay lên, dây dưa với ánh nắng tạo thành một
đường cong xán lạn, sau đó rơi xuống.
Rốt cục, thân thể của cô ngã xuống một mảnh cỏ xanh, tái nhợt mà yên tĩnh.
Bên tai chỉ còn lại một câu kia "Khêu Đèn, anh đi đi, mặc kệ tôi." Từ xa đến gần, vô hạn tuần hoàn.
Hắn cảm thấy trong lòng có cái gì đó vọt ra, làm đầu óc hắn "ông" một tiếng nổ tung. Đang làm cái gì? Hai người này cuối cùng là muốn làm gì? Chính hắn cũng đang làm cái gì? Làm cô chết trước mặt mình?
Trong lòng có một loại phẫn nộ không nói thành lời bắt đầu khởi động, hắn gắt gao
nắm đại kiếm trong tay, sử dụng "Tật thứ" hóa thành một đường màu trắng, đi đến chỗ Tử Tước Người Yêu.
"Chồng ơi! Cô ta rơi trang bị."
Ngay tại lúc Tử Tước đang nhìn chằm chằm Túy Trong Khêu Đèn, đoán là hắn sẽ quay lại tiếp tục công kích mình thì lại phát hiện nam nhân này biến sắc, dừng công kích lại, chạy tới một hướng khác. Hắn tuy không hiểu,
nhưng vẫn tiếp tục ngâm xướng Hỏa Cầu Thuật.
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, pháp thuật của hắn còn chưa phóng ra, đã thấy Tử Tước Người
Yêu hoan hô một tiếng. Hắn không khỏi quay đầu nhìn, chỉ thấy Diệp Hiểu
Hạ một thân pháp bào lục sắc ngã trên mặt đất, bên người rớt một căn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!