Chương 30: Ý nghĩa chân chính của danh hiệu

Túy Trong Khêu Đèn

một bên bổ sung máu, một bên phóng tới con hổ kia. Hắn ngăn cản công

kích của nó, liều mạng muốn kéo thù hận đã chuyển sang người Diệp Hiểu

Hạ về, "Diệp Hiểu Hạ. Cô vừa rồi làm cái gì?"

Nghe tiếng la của

Túy Trong Khêu Đèn, Diệp Hiểu Hạ rụt lui bả vai, cười khan vài tiếng,

sau đó mới nhỏ giọng nói: "Tôi đánh trúng lông trắng trước ngực nó."

Dưới tình huống con hổ giận dữ rống to, Túy Trong Khêu Đèn gào rít, hơn nữa

lá cây trong rừng rậm vì trận chiến này mà lã chã rơi xuống, thanh âm

không lớn kia của Diệp Hiểu Hạ thật sự là không nghe được.

"Cô

đang nói cái gì, lớn tiếng chút. Chưa ăn cơm a?" Túy Trong Khêu Đèn rất

muốn nghe rõ, nhưng, bất đắc dĩ hắn không có thiên phú ngàn dặm nhĩ.

"Tôi đánh trúng lông trắng trước ngực nó, ra bạo kích, sau đó nó cứ như

vậy." Diệp Hiểu Hạ cũng hô to lên, đánh quái quả thực mệt chết người,

chẳng những muốn gọi kỹ năng, còn muốn kêu gào như vậy, quả thực quá phí sức chịu đựng .

Lông trắng? Túy Trong Khêu Đèn hơi hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía lông trắng trước ngực con hổ kia, một ý tưởng

xuất hiện trong đầu hắn, chẳng lẽ là... nhược điểm? Hắn không chút do dự giơ đại kiếm lên, hô to một tiếng, hướng đám lông trắng kia bổ tới.

"Bạo kích -486."

Giống như Túy Trong Khêu Đèn nghĩ, đây đúng là nhược điểm của con hổ này. Một kiếm kia của Túy Trong Khêu Đèn cơ hồ đã hao phí toàn bộ khí lực của

hắn, hơn nữa dùng kỹ năng tạo ra thương tổn lớn nhất, kiếm đâm sâu, hung hăng đâm vào ngực con hổ, cũng làm con hổ lảo đảo lui ra phía sau vài

bước.

Máu đỏ tươi liền trào ra, nhiễm đỏ đám lông trắng như tuyết trước ngực nó, càng làm con hổ này phẫn nộ hơn, nó mở cái miệng vĩ đại, đầu lưỡi màu đỏ tươi thò ra, tản ra một loại hương vị hung tàn, đôi mắt đỏ như lửa.

"Nhanh chút công kích lông trắng trước ngực nó, đó

là nhược điểm. Nhắm đánh." Túy Trong Khêu Đèn một bên muốn chống chọi

công kích của nó, một bên nói với Diệp Hiểu Hạ.

Tiếp đó, trừ bỏ

tiếng rống của con hổ và tiếng lá cây rơi xuống loạt xoạt, hai người

phảng phất có một loại yên tĩnh như đã chết, nếu không phải vẫn còn

tiếng kiếm ma sát trong không khí và tiếng xèo xèo của hỏa cầu, cơ hồ sẽ có nguwoif cho rằng họ đã ngã xuống dưới móng hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!