Chương 29: Gặp phải hổ to

Trong không khí tựa hồ không có gió.

Hoặc là nói, vì nơi này là chỗ sâu nhất trong rừng chỗ, nên gió nhẹ trong

rừng không thể thổi tới đây, làm nơi này có chút quá yên tĩnh.

Mùi bùn đất quá tanh, trộn lẫn với lá cây mục, tạo thành một loại hương vị

độc đáo của rừng rậm. Trên mặt đất là một lớp lá rụng thật dày, thường

thường có bụi cỏ màu xanh chui ra giữa đám lá rụng. Ở dưới một vài thân

cây thấp bé và trên cọc gỗ, thậm chí còn có từng đám từng đám nấm, không coi ai ra gì mọc trên đó.

"Nếu trong Tân Thủ thôn ai cũng biết

thuật thu thập, đoán chừng nơi này sẽ không còn cây nấm nào." Túy Trong

Khêu Đèn nhìn cây nấm bên chân, nâng chân lên, chạm vào một chút, cây

nấm kia trở nên nát bét.

"Vì sao?"

"Nấm là nguyên liệu nấu ăn, nấu nướng là kỹ năng ai cũng có thể học, cô cảm thấy, có thể còn

nấm sao?" Túy Trong Khêu Đèn nhíu mày. Tuy hắn không học thuật thu thập, nhưng cũng không thể chạm một chút liền nát thành như vậy chứ, hệ thống cũng quá khi dễ người đi.

Nghe Túy Trong Khêu Đèn nói như vậy,

Diệp Hiểu Hạ cũng không khách khí, nấm ở ven đường toàn bộ đều chui vào

túi cô. Cũng may nguyên liệu nấu ăn là một ô chứa được 99 cái, nếu giống như da, quặng, dược liệu một ô chỉ chứa được 20 cái, cô nhất định sẽ

khóc muốn chết.

Diệp Hiểu Hạ đang vui vẻ hái nấm, Túy Trong Khêu

Đèn đi ở phía trước bỗng dừng bước, hắn nhẹ nhàng thở một hơi: "Hư, đừng lên tiếng."

Diệp Hiểu Hạ lập tức giống như bị điểm huyệt, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích. Phảng phất lúc này ngay cả hô hấp cũng mất.

Trong không khí có một làn gió quỷ dị không biết ở đâu thổi qua, mang theo

một mùi máu tươi nhàn nhạt, tinh tế không một tiếng động, tràn ngập cả

một khu.

Tóc gáy sau lưng nhịn không được dựng đứng. Tuy không

biết là cái gì, nhưng Diệp Hiểu Hạ cũng cảm giác được một loại nguy hiểm làm cho người ta không rét mà run, đang hướng tới hai cái người, không

biết từ góc đi đến.

Diệp Hiểu Hạ cẩn thận ngẩng đầu, cô phát hiện đại kiếm sau lưng Túy Trong Khêu Đèn không biết từ lúc nào đang gác

trên vai hắn, tay hắn gắt gao giữ chặt đại kiếm, theo khớp xương trắng

bệch của hắn không khó để nhìn ra bây giờ hắn có bao nhiêu khẩn trương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!