Trên thế giới có rất nhiều loại hương.
Ví dụ như, hương hoa và hương cỏ không giống nhau, hương cỏ và hương thịt
không giống nhau, mà hương thịt và hương người cũng không giống nhau.
Diệp Hiểu Hạ cảm thấy có một mùi hương kỳ quái lượn lờ ở mũi, mí mắt cô rất
nặng, tưởng chừng như không mở ra được, nhưng khứu giác của cô lại rất
nhạy bén, mà mùi hương kỳ quái kia giống như con sâu nhỏ tiến vào sâu
trong mũi cô, vào trong máu cô, vào trong xương cô.
Cô nhăn nhăn mũi, giống ông Vương dưới lầu, ngửi ngửi, lại nghe thấy tiếng cười đè thấp, xuy xuy chui vào trong tai.
Ai vậy a? Quấy rầy giấc ngủ người khác. Bị đánh thức như vậy, Diệp Hiểu Hạ rất không thoải mái, cô nhíu mày, cố sức mở mắt, vẫn còn buồn ngủ. Đang mê mang, cô nhìn thấy ở đối diện có một ông lão gầy, trong tay cầm một
cái quạt hương bồ tử nửa mới nửa cũ, đang quạt trước một cái bình nhỏ,
làm một mùi hương trong cái bình đó phun lên mặt cô.
Đối với việc này, ông lão kia rất chuyên tâm, chuyên tâm đến mức không phát hiện
Diệp Hiểu Hạ đã hơi hơi mở mắt, đang đem hai ánh mắt mở thành khe hở
chăm chú nhìn vào hành động mạc danh kỳ diệu kia. Nhìn ông lão kia một
hồi, Diệp Hiểu Hạ thật sự không biết ông lão này đang làm cái gì, vì thế phát ra thanh âm: "Uy, ông đang làm gì vậy?"
Câu nói không lớn
không nhỏ này, hiển nhiên đã dọa ông lão, ông ta nha một tiếng, tay run
lên, cái bình "Ba" một tiếng rơi trên mặt đất, vỡ nát, mùi hương kỳ lạ
đó lập tức tràn ngập phòng.
Phòng? Không sai, chính là phòng.
Diệp Hiểu Hạ chớp chớp mắt, cô nhớ được bản thân đang ở trong Lục sắc rừng rậm, sao đã trở lại trong phòng rồi?
"Ai nha. Rượu hai mươi năm của ta a." Lúc Diệp Hiểu Hạ vẫn còn nghĩ thầm
đây là đâu thì ông lão kia cũng đã ngồi trên đất gào khóc.
"Uy,
ông không cần giống đàn bà như vậy được không? Khóc cái gì a? Tại sao
bình thường tôi gặp ông không phải đang uống rượu lại là khóc thế? Ông
không có việc gì làm sao?" Một giọng nói quen thuộc từ bên ngoài truyền
đến, hắn vừa vào cửa, liền thấy Diệp Hiểu Hạ ngồi ở bên bàn với vẻ mặt
mờ mịt: "Cô tỉnh?"
Tỉnh? Khi nào thì cô ngủ? Diệp Hiểu Hạ nhìn Túy Trong Khêu Đèn đứng ở cửa: "Đây là đâu a?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!