Cô mới không cần trả tiền, cô mới không cần quản việc của Bạch Thiên Minh.
Diệp Hiểu Hạ đem vài bộ quần áo nhét vào trong balo, tùy tiện sửa sang lại đầu tóc một chút, liền đi ra ngoài.
Cô và Bạch Thiên Minh chẳng qua là bằng hữu trong cô nhi viện cùng nhau
lớn lên, hiện tại lại trùng hợp thuê một căn nhà mà thôi, vì sao bắt cô
liên quan đến nợ nần của hắn. Vì sao bắt cô liên quan đến món nợ một
trăm sáu mươi vạn trời đánh kia.
Không có chứng minh thư thì
sao? Cô có thể làm lại. Không có bằng tốt nghiệp thì sao? Cô có thể về
trường học xin lại. Chỉ cần không phải ở cái nơi đáng chết này. Thế nào
cũng tốt.
Diệp Hiểu Hạ đeo balo, đi xuống lầu, liều mạng đi
ra ngoài tiểu khu. Cô vừa mới đi qua một con phố, liền bị người kéo lại, kéo vào trong một ngõ nhỏ.
"Diệp Hiểu Hạ, tao khuyên mày không nên bỏ trốn." Bên tai truyền đến giọng nói âm trầm của tên ngậm tăm.
"Tính nhẫn nại của tao đối với đàn bà từ trước đến nay chỉ có hạn, nếu mày
tiếp tục không nghe lời thành thành thật thật ở đây chuẩn bị tiền, tao
lập tức làm cho mày biết cái gì gọi là muốn sống không được muốn chết
không xong."
Nói xong, hắn buông Diệp Hiểu Hạ ra, nhổ lên người cô một ngụm nước miếng, rồi mang người rời đi.
Diệp Hiểu Hạ ngơ ngác tựa vào trong ngõ nhỏ, trong đầu trống rỗng.
Chạy không thoát? Cô nhất định phải trả một trăm sáu mươi vạn kia? Cô làm sao có thể đen đủi như vậy?
"Tiểu Hạ, Tiểu Hạ..." Có người cầm tay cô, nhẹ nhàng đong đưa.
Diệp Hiểu Hạ lúc này mới hồi phục lại tinh thần, ngẩng đầu lên, hóa ra cô đã bất tri bất giác về đến tiểu khu. Mà cầm tay cô không phải ai khác,
chính là dì chủ nhà tiểu khu.
"Dì." Diệp Hiểu Hạ vội vàng tươi cười, bất quá trên mặt đau rát nóng bừng, làm cô nhịn không được nhe răng trợn mắt.
"Cháu làm sao a? Mặt thũng như vậy?" Chủ nhà gặp bộ dạng Diệp Hiểu Hạ thật sự có vẻ không thích hợp, quan tâm hỏi.
"A, không có gì, vừa rồi cháu không cẩn thận vấp ngã." Diệp Hiểu Hạ vội vàng cúi đầu che giấu gương mặt sưng đỏ.
Sắc trời tối, dì chủ nhà cũng không thấy rõ ràng, nghe cô nói như vậy thì
gật gật đầu: " Người lớn rồi, đi đường phải cẩn thận một chút."
"Ân."
"Đúng rồi, Tiểu Hạ, tháng sau muốn trả tiền thuê nhà, các người là thuê một
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!