Chương 18: Nếu cô coi tôi là bạn

Trường thương và

trường kiếm cấp 15 đều cần 10 khối quặng đồng, pháp trượng cấp 5 cần 5

khối quặng đồng, 6 tổ quặng đồng tổng cộng là 120 khối, Diệp Hiểu Hạ

tính tính một chút, liền bảo thợ rèn kia làm 4 thanh trường thương và

trường kiếm, cùng với 8 căn pháp trượng. Đại khái cũng vì cần tôi luyện

kỹ thuật để tham gia khảo hạch, mà thợ rèn vui vẻ giúp Diệp Hiểu Hạ làm, mà không nói gì về giá cả.

Khi vũ khí làm xong, Diệp Hiểu Hạ lấy ra 3 cái có thuộc tính tốt nhất, để pháp trượng lại cho mình dùng,

mà trường thương và trường kiếm định để lại cho Máng Xối Hoa Lưu và Trúc Nhận Ngàn Trần .

Pháp trượng đồng thô và pháp trượng mộc thô tuy đều là pháp trượng cấp 5, nhưng là thuộc tính chênh lệch cũng không phải một ít. Vì thuộc tính đối lập mà Diệp Hiểu Hạ càng yêu thích vũ

khí lục sắc này.

Pháp trượng mộc thô: công kích: 1, ma pháp +1, tốc độ công kích: 3. 0. Yêu cầu chức nghiệp: Pháp Sư, cấp bậc yêu cầu: 5.

Pháp trượng đồng thô: trang bị lục sắc, công kích: 3, ma pháp +3, cường độ

công kích ma pháp +10%, tốc độ công kích: 3. 0. Yêu cầu chức nghiệp:

Pháp Sư, cấp bậc yêu cầu: 5.

Không chỉ có thuộc tính khác biệt, mà ngay cả tạo hình cũng khác nhau không ít.

Pháp trượng mộc thô chỉ là một căn trượng gỗ phổ thông, ở trên đầu quấn một

mảnh vải tím làm trang sức. Mà Pháp trượng đồng thô tuy rằng tạo hình

cũng không tinh xảo, nhưng so với pháp trượng mộc thô kia, thật sự là

đẹp hơn nhiều lắm. Thân trượng là gỗ mun tỏa sáng, mà trên đầu trượng là đồng đỏ thay cho đá quý làm trang sức. Không chỉ vậy, có lẽ là vì trang bị lục sắc nên trên đầu trượng có một chút ánh sáng nhàn nhạt.

Đương nhiên, ánh sáng đó có thể xem nhẹ, nhưng là nó lại làm tâm hồn yêu cái đẹp của Diệp Hiểu Hạ được an ủi.

Cất xong trường thương và trường kiếm muốn đem tặng, Diệp Hiểu Hạ đem 3

thanh trường thương, 3 thanh trường kiếm và 7 căn pháp trượng còn thừa

lại vào trong thôn bán. Tính toán thời gian, hiện tại hẳn là đêm khuya,

tuy rằng người trong trò chơi ít hơn ban ngày, nhưng ở trong Tân Thủ

Thôn vẫn rộn ràng nhốn nháo, náo nhiệt phi thường. Ở trước tiệm may,

tiệm rèn, cửa hàng dược phẩm, người chơi nhiều không kể xiết.

Lúc làm vũ khí mới ở tiệm rèn cũng có vài người chơi chú ý tới Diệp Hiểu

Hạ, nên khi cô đứng ở giữa thôn, còn chưa kịp mở quán, đã có mấy người

chơi vây quanh hỏi: "Mỹ nữ có vũ khí của ma pháp phụ trợ không?"

"Không có." Diệp Hiểu Hạ lắc đầu, cô không có nghe qua cái chức nghiệp này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!