Chương 171: Cám ơn em

Cảm ơn Bạn đã đồng hành với mình trong cả câu truyện này! Hi vọng có thể gặp các bạn trong 1 câu truyện khác mà mình edit.

"Con không biết sau này có hối hận không, nhưng, lúc này con không hối hận." Diệp Hiểu Hạ nhìn viện trưởng Vương, nghiêm cẩn bình tĩnh nói xong.

"Nếu giờ con không hối hận, như vậy sau này dù hối hận con cũng mất đi tất cả lý do rồi. Nếu quả thực có một ngày người đàn ông này phụ con, không cần con, con khóc lóc nức nở, con hối hận không thôi, bà cũng chỉ có thể tỏ vẻ đồng tình, lại bất lực với con. Con hiểu chưa?" Viện trưởng Vương thu lại tươi cười khiêm tốn trên mặt, thận trọng nói.

Diệp Hiểu Hạ không lập tức trả lời viện trưởng Vương, bà nghiêm cẩn nhìn cô gái trước mặt, cô gái mà bà một tay nuôi nấng lớn lên. Ánh mắt con bé nhìn bà lúc này, trong đó có nghiêm cẩn, có lo lắng, không thể rời bỏ, có tình cảm và trách nhiệm của con gái với mẹ. Cô buông mắt, rút tay từ trong tayTrầm Hoan ra, sau đó đi đến bên người viện trưởng Vương.

Cô mở cánh tay của mình ra, ôm chặt lấy bà. Dán gương mặt trên gáy viện trưởng Vương, mà viện trưởng Vương cũng mở cánh tay ra ôm chặt lấy cô.

Giọng Diệp Hiểu Hạ nghẹn ngào, cô chậm rãi nói, sợ nếu ngữ tốc của mình quá nhanh, sẽ nhẫn nại không được khóc lên: "Con biết, con biết. Những điều bà nói con đều biết. Nhưng, con sẽ không hối hận, mỗi người đều phải học lớn lên, con nghĩ đây là bắt đầu lớn lên của con. Bởi vì con sắp sửa phụ trách vì lựa chọn của con, con sắp sửa rời khỏi ôm ấp của ngài rồi, mẹ."

Viện trưởng Vương nghe Diệp Hiểu Hạ nói, ánh mắt hơi ướt át, nhưng nghe tới Diệp Hiểu Hạ gọi mình là mẹ, nước mắt bà nhịn không được lăn xuống. Tuy rằng đối với bà mà nói, từng đứa bé trong cô nhi viện này đều là con của mình, nhưng, từ mẹ này đã bao lâu bà không nghe thấy?

Không phải viện trưởng, không là mẹ viện trưởng, mà là mẹ.

Bà lại dùng sức vỗ vỗ bả vai Diệp Hiểu Hạ, sau đó quăng hộ khẩu trong tay cho Trầm Hoan cách đó không xa, giọng khô ráp nói: "Là đàn ông phải học phụ trách."

"Phải, con sẽ." Trầm Hoan nâng tay đón được hộ khẩu, sau đó nghiêm cẩn hứa hẹn viện trưởng Vương.

Viện trưởng Vương hít một hơi thật sâu, đẩy Diệp Hiểu Hạ ra, xoay người ra khỏi căn phòng này, không biết đi đâu. Bà thở dài: "Kết hôn phải mặc xinh đẹp chút, con gái tôi cho tới bây giờ không xấu."

Diệp Hiểu Hạ rất muốn cười, nhưng là nhìn xem bóng lưng viện trưởng Vương lại phát hiện mặt mình ẩm ướt.

***

Mơ mơ màng màng, mờ mịt như vậy. Diệp Hiểu Hạ chớp chớp mắt, nỗ lực mở mắt trong bóng đêm, cô nhìn căn phòng, vẫn là đèn ngủ mà cô tự tay lựa chọn, dưới thân vẫn là chiếc giường kia, mà bên người...

Cô quay đầu nhìn qua, vẫn là dung nhan trầm tĩnh như họa của Trầm Hoan. Trong đêm tối như vậy, tất cả không qua chân thật. Cô nhắm chặt mắt, truy tìm cảnh trong mơ vừa rồi còn muốn tiếp tục ngủ một hồi, nhưng lại phát hiện mình không buồn ngủ. Nhưng Trầm Hoan bên người ngủ rất sâu, bỗng nhiên cô hơi bất bình hành, vì sao mình ngủ không được, người kia lại ngủ thoải mái như vậy.

Cô càng nghĩ trong lòng càng không thoải mái, dứt khoát vươn tay đi nắm mũi Trầm Hoan, Trầm Hoan lập tức mở mắt, ánh mắt một mảnh trong sáng, không có nửa điểm mơ hồ vừa mới tỉnh. Anh hơi lo lắng nhìn Diệp Hiểu Hạ, "Sao vậy? Có phải chỗ nào không thoải mái không?"

Diệp Hiểu Hạ buông tay, đảo cặp mắt trắng dã, oán hận nói: "Giúp em xoay người!"

Trầm Hoan lập tức biến thành người hầu vất vả, đứng lên từ trên giường, nâng bụng Diệp Hiểu Hạ đã lớn phệ nệ, dè dặt cẩn trọng giúp cô xoay người, sau đó lại đi đến đối diện cô nằm xuống.

"Sao anh lại nằm đối diện em chứ!" Diệp Hiểu Hạ nhìn Trầm Hoan, lông mày dựng thẳng, vô cùng bất mãn. Mình mang thai chín tháng, sắp sinh, nửa đêm ngủ cũng không an ổn, vừa nhìn thấy người kia tùy thời tùy chỗ đều có thể ngủ được, thì nhịn không được nổi trận lôi đình, thật vất vả trở mình không muốn nhìn anh, anh cư nhiên lại đi đến đối diện mình, đây không phải làm mình giận sao?

"Vạn nhất em có gì, anh có thể quan sát tình huống của em trước tiên." Trầm Hoan nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Ngủ ở sau lưng em sẽ chậm trễ thời gian!"

"Anh ngủ giống như lợn chết vậy, quan sát tình huống cái rắm!" Cảm xúc Diệp Hiểu Hạ bất ổn, cơn tức rất lớn, trừng mắt nhìn Trầm Hoan hận không thể nghiền xương anh thành tro.

Trầm Hoan cũng không giận, chỉ dịu dàng cười cười. Tươi cười của anh hình như càng ngày càng nhiều lên, "Lại nằm mơ sao?"

"Hừ." Diệp Hiểu Hạ vẫn thở phì phì, đối với việc Trầm Hoan mềm giọng một chút cũng không để trong lòng.

"Mơ thấy gì?" Giọng Trầm Hoan như bài hát ru con êm tai nhất, Diệp Hiểu Hạ nghe mí mắt nhịn không được nhắm lại.

Cô đô than thở nang: "Không có gì, chỉ là mơ chuyện trước kia."

"Chuyện nào?"

" Bắt đầu từ khi Bạch Thiên Minh có nợ chạy, em bị truy nợ." Diệp Hiểu Hạ ách xì một cái, nỗ lực mở mắt nhìn Trầm Hoan, cười xấu xa: "Em thấy lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, anh rất đáng chết, bày một bộ mặt thối, dựa vào, em nợ anh sao?"

Trầm Hoan cũng nở nụ cười theo, anh gật gật đầu: "Cũng không phải là nợ anh sao?"

"Em nợ anh cái gì!" Giờ Diệp Hiểu Hạ là phụ nữ có thai tính tình lớn, giống như pháo vậy, một chút đã nổ.

"Không có gì, nợ anh một người vợ, nhưng em cũng tương đối tự giác, sau này tự mình thể nghiệm, anh sẽ không truy cứu trách nhiệm khác." Trầm Hoan đưa cánh tay ra kéo Diệp Hiểu Hạ vào trong lòng: "Sự thật chứng minh em chẳng những thật tự giác, hơn nữa vô cùng hiểu chuyện, chẳng những đưa anh một người vợ, còn sinh con cho anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!