Gió đêm man mát nhẹ nhàng lướt qua đồng cỏ xanh mướt, đem cả đồng cỏ trở
thành những cuộn sóng mềm mại, phập phồng lên xuống, đẹp vô cùng.
Áo choàng của Diệp Hiểu Hạ bị thổi bay lên, tóc cũng bị thổi tung lên,
dưới ánh trăng yên tĩnh này, mọi thứ trong trời đất đều bị thổi tung. Cô vươn tay, đem sợi tóc bay tán loạn trên mặt cài ra sau tai, sau đó mới
chậm rãi đi tới chỗ đàn trâu đang thản nhiên gặm cỏ.
Đến phạm vi công kích xa nhất, cô dừng chân, lấy pháp trượng gỗ thô từ sau lưng
xuống, chọn một con trâu, học theo các pháp sư khác, chậm rãi niệm Hỏa
Cầu Thuật. Động tác này cô đã nhìn rất nhiều lần, vô số lần tưởng tượng
người niệm pháp thuật kia là mình.
Cho đến khi, quả cầu lửa
nho nhỏ bay ra từ tay cô, khiến cô cảm giác khẩn trương không nói nên
lời. Quả cầu lửa bay ra, âm thanh "
"đồm độp"
" giống như đang thiêu đốt
tâm trí cô, có một sự hưng phấn kỳ quái. Quả cầu lửa vẽ lên một đường
cong hoàn mỹ giữa ban đêm, rốt cục "Bùm" một tiếng đập vào trên người
con trâu mà Diệp Hiểu Hạ chọn.
"-103" Giá trị thương tổn lập
tức xuất hiện trên người con trâu, mà thanh máu xuất hiện khi bị công
kích ở trên đầu con trâu cũng lập tức giảm ba phần tư. Nhìn giá trị
thương tổn này, Diệp Hiểu Hạ hơi ngây người, cái này cao hơn rất nhiều
lần so với lúc cô dùng cành cây...
Con trâu kia lập tức quay đầu, hai mắt đỏ như lửa, trong lỗ mũi thổi phì phì phẫn nộ, chạy như
điên tới chỗ Diệp Hiểu Hạ. Cô không chút hoang mang lại niệm Hỏa Cầu
Thuật, con trâu kia ngã xuống đất. Diệp Hiểu Hạ vội vàng chạy tới, nhặt
rác, thuận tiện lột da.
Một bên đánh quái, một bên lột da,
thỉnh thoảng còn xuất hiện thảo dược và khoáng thạch, túi Diệp Hiểu Hạ
chỉ có hai mươi ô... Không, chính xác thì chỉ có mười sáu ô, túi rất
nhanh lại đầy. Nó khiến cô rất bất đắc dĩ, kinh nghiệm chưa tăng được
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!