Chương 169: Đi đâu

Diệp Hiểu Hạ quay đầu muốn hỏi tiểu Ngũ khi nào thì thấy Tố đến, lại đã sớm tìm không thấy người, không biết anh ta đi đến chỗ nào rồi. Cô sững sờ ở nơi đó, sau đó cảm nhận được mình rơi vào một cái ôm ấm áp. Tố dán bên tai Diệp Hiểu Hạ nhẹ nhàng hỏi: "Đang nhìn cái gì?"

Diệp Hiểu Hạ quay đầu nhìn anh nhẹ nhàng nở nụ cười, "Không có gì, anh tới lúc nào?"

"Mới đến." Tố ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên cao: "Ánh trăng hôm nay thật tròn, làm anh nhớ tới đế đô.

Diệp Hiểu Hạ không nói gì, chỉ theo giọng Tố mà nhìn ánh trăng kia, cô nheo mắt lại, tối hôm đó phảng phất lại hiện lên trước mắt cô. Ánh trăng đế đô, nếu không phải nhờ có ánh trăng kia có phải cô và Tố sẽ không đi đến cùng nhau không?

"Nguyện vọng của em là đứng trên thành lâu thành Cửu Ti, đúng không?" Bỗng nhiên Tố toát ra một câu nói, làm Diệp Hiểu Hạ hơi hơi sửng sốt, mới nhẹ nhàng gật gật đầu.

"Đây quả thật là nguyện vọng lớn nhất trong trò chơi của em." Cô cẩn thận nghĩ lại, giống như sau khi cô tiến vào trò chơi thì luôn luôn không có tâm nguyện quá lớn, mà chuyện đánh chiếm thành Cửu Ti không biết từ khi nào thì đã biến thành chuyện cô chú ý nhất trong trò chơi.

"Như vậy hiện tại đứng ở chỗ này em có vui vẻ không?"

Vấn đề này đúng là làm Diệp Hiểu Hạ hơi ưu sầu, cô thở dài một hơi: "Vui vẻ, nhưng áp lực làm cho em lo lắng còn nhiều hơn vui vẻ."

"Áp lực?"

"Tố, em chẳng phải một người hay bỏ dở nửa chừng. Giờ thành Cửu Ti này ngay dưới danh nghĩa Cửu Trọng Thiên, làm sao để luôn luôn bảo vệ sự tồn tại của nó, làm sao cho thành Cửu Ti phát triển không ngừng, em vừa nhắm mắt lại thì cảm thấy phảng phất có tảng đá áp trên người mình."

Tố không lập tức nói tiếp, chỉ lẳng lặng ôm Diệp Hiểu Hạ, nghe cô cúi đầu nỉ non.

"Trầm Hoan, anh sẽ luôn luôn luôn luôn ở bên người em như vậy hả?" Cô vẫn thở dài: "Giống như bây giờ, luôn luôn đứng bên người em, mặc kệ là áp lực cũng tốt, là cực khổ cũng thế, cứ đứng ở bên cạnh em như vậy, không rời không bỏ?"

Tố cúi đầu, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn rơi xuống đỉnh đầu Diệp Hiểu Hạ, "Việc này còn phải xem em có cho anh cơ hội không."

Lời nói này làm Diệp Hiểu Hạ cảm thấy mạc danh kỳ diệu, cô hơi không rõ, nhìn Tố: "Cái gì, cơ hội?"

"Cơ hội cho anh ở bên cạnh em, cơ hội cho anh không rời không bỏ." Ánh mắt Tố híp lại, vẻ mặt của anh vẫn bất động thanh sắc như vậy, làm cho người ta không làm rõ được đến cùng anh có tâm trạng gì.

Diệp Hiểu Hạ không vội vàng trả lời, ý Tố nói hình như không chỉ có ý trên mặt chữ. Cô nghĩ một hồi, sau đó nói: "Đến cùng anh muốn nói cái gì?"

"Anh có một điều kiện." Ánh mắt xinh đẹp của Tố chợt phát ra ánh sáng lợi hại.

"Điều kiện?"

"Nếu em đồng ý điều kiện này, anh sẽ ở bên cạnh em, nếu em không đồng ý điều kiện này, anh chỉ có thể nói thật xin lỗi." Biểu cảm của Tố thoạt nhìn hơi không thân thiết, thậm chí có hương vị uy hiếp ở bên trong.

"Anh uy hiếp em?" Diệp Hiểu Hạ nhướng mày, rất hứng thú nhìn Tố.

"Có thể nói như vậy. "

"Vậy anh nói điều kiện của anh đi." Diệp Hiểu Hạ cười ra tiếng, cô đi ra khỏi ôm ấp của Tố, lưu loát ngồi trên lan can thành lâu, đong đưa hai chân, thoạt nhìn tựa như một trận gió thổi đến có thể thổi cô xuống dưới lầu. Cố tình cô không có tự biết này, chỉ nhìn Tố, học dáng vẻ của anh, híp mắt cười vô cùng đẹp mắt.

Tố đi vào một chút, gần sát, hai tay dấu diếm dấu vết đặt hai bên người cô, bất động thanh sắc bảo vệ cô trong lòng mình, nếu thật sự có vạn nhất, cô cũng sẽ không thể có chuyện gì.

"Nếu em có thể để lại trên trên hộ khẩu của anh, anh nghĩ anh sẽ rất thích ý đồng ý mọi yêu cầu của em." Tố cứ mỉm cười lên như vậy, cho tới bây giờ anh rất ít cười, lại đang lúc này lộ ra tươi cười, phảng phất gió xuân thoáng qua, rạng rỡ hơn cả ánh trăng đêm.

Diệp Hiểu Hạ chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt. Như là nghe hiểu, lại như không biết. Cô cắn môi dưới nở nụ cười: "Anh cũng có hộ khẩu?"

Lúc này đến phiên lông mày Tố nhướng lên.

Diệp Hiểu Hạ lại tiếp tục cười nói: "Người lăn lộn trên đường cũng có hộ khẩu?"

"Vì sao không có?" Tố cũng cảm thấy hơi buồn cười: "Chẳng lẽ em cho là xã hội đen thì nhất định là dân cư không hộ khẩu sao?"

Cuối cùng Diệp Hiểu Hạ nhịn không được cười ha hả: "Em chỉ cảm thấy hộ khẩu và xã hội đen thật sự không có bất cứ liên quan gì. "

Tố nhìn khuôn mặt tươi cười của Diệp Hiểu Hạ, nhịn không được nhắc nhở cô: "Trọng điểm không phải vấn đề hộ khẩu, trọng điểm là điều kiện của anh em có đồng ý không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!