Chương 14: Hóa ra buôn bán trong trò chơi là như thế này (thượng)

Ánh trăng giống quả cầu bạc treo ở giữa trời, đem sự cô tịch gieo vào Tân Thủ thôn chật chội náo nhiệt.

Các gia đình trong thôn đều đã sáng đèn, ánh sáng ấm áp mờ nhạt chiếu lên

người, chiếu vào lòng người. Giống như cảm giác của một người bôn ba

trên một cuộc hành trình dài, khi đến điểm cuối nhìn thấy ánh sáng bất

diệt của ngọn đuốc, làm cho người ta kiên định mà cảm động.

Diệp Hiểu Hạ đắm chìm trong sự ấm áp của ngọn đèn, cảm thấy tâm trạng thật

tốt. Cô tinh tế sửa sang lại quần áo mới, vô cùng yêu thích. Đem mái tóc quá dài kia tết thành một cái đuôi sam dài, ngón tay trắng nõn vuốt qua mái tóc đen láy, dưới ánh sáng của ngọn đuốc, cô cũng cảm thấy mình có

phần đẹp hơn.

Cô dù sao cũng là con gái, cũng có khát vọng giống hoa sen, nở rộ xinh đẹp.

Nhìn chính mình trong gương, Diệp Hiểu Hạ bỗng nhiên ngượng ngùng, cô giống

như đã trang điểm. Ngượng ngùng nhìn người trong gương bởi vì hưng phấn

mà hai gò má hồng hồng, nổi bật lên giữa mái tóc đen dài.

Trên quầy lại có thêm vài kiện trang bị, Diệp Hiểu Hạ cảm thấy kỳ quái, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc com lê da thô: "A? Tôi chỉ đặt làm một bộ

thôi mà, sao lại nhiều vậy?"

Nghe thấy Diệp Hiểu Hạ hỏi như

vậy, người thợ may già ngồi ở sau quầy đang uống nước bỗng nhiên thấy

ngượng ngùng. Ngón tay cầm cốc của bà có chút co quắp: "Chúng tôi làm

nghề này, hàng năm đều phải trải qua cuộc thi, nếu ba năm vẫn không thể

thăng cấp thì sẽ bị giáng cấp, mà ba năm này tôi không làm được mấy món

đồ, không có tư cách tham gia khảo sát, cho nên hôm nay thấy có nhiều

tài liệu, liền nhịn không được làm nhiều một chút..."

Nói đến đây, bà càng ngượng ngùng, cúi đầu, giả bộ như tiếp tục uống nước, trên thực tế lại dè dặt cẩn trọng đánh giá biểu cảm của Diệp Hiểu Hạ.

Diệp Hiểu Hạ thấy bà nói như vậy tất nhiên sẽ không so đo, cô xua tay cười

cười: "Không có việc gì. Không có việc gì. Làm nhiều thì tôi liền đem

bán đi là được…" Nói đến đây, trong đầu cô bỗng lóe sáng .

Bán đi? Đúng, chính là bán đi.

Trong thôn nhiều người mặc trang bị mới như vậy, còn có nhiều người mặc trang bị mua trong tiệm may như vậy, nhưng là chưa có ai mặc trang bị như thế này. Nếu đem mấy thứ này bán đi, bán cho mấy người đó, có phải... Có

phải có thể kiếm tiền không?

Nghĩ đến đây, khuôn mặt Diệp

Hiểu Hạ bởi vì hưng phấn mà hồng hồng bây giờ lại càng hồng hơn, cô cười cười với người thợ may kia: "Nói không chừng tôi muốn hảo hảo cám ơn bà đi." Nói xong cô cúi đầu xem đống trang bị kia, muốn đổi một cái quần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!