Cẩn thận nhìn vũ khí
bên trong, Diệp Hiểu Hạ mới biết chức nghiệp khác nhau có vũ khí khác
nhau. Vũ khí dùng chung chỉ có mộc côn lúc mới sinh ra.
Cô là pháp sư, vũ khí thích hợp với cô chỉ có pháp trượng thô mộc, cũng may
pháp trượng thô mộc này cũng không quá đắt. Chỉ cần 60 đồng, tiền trên
người cô cũng đủ mua một cái, tiền còn dư có thể trả phí sửa chữa trang
bị.
Đợi đến khi thay căn pháp trượng thô mộc, lại sửa chữa
trang bị toàn thân, Diệp Hiểu Hạ chỉ còn lại không đến 10 đồng . Cô nhịn không được chậc chậc, quả nhiên đầu năm nay kiếm tiền khó hơn tiêu
tiền, nhìn xem, trong nháy mắt, cô lại nghèo rớt mồng tơi. (Yên Hoa: cô
vốn là nghèo rớt mồng tơi được không?)
Là một người đang nợ
một trăm sáu mươi mốt vạn tám ngàn đồng, hơn nữa tháng sau phải trả nợ,
bất kể là ai cũng không có khả năng tiêu tiền nhuần nhuyễn đi. Diệp Hiểu Hạ tự tin mình là người bình thường, tuy rằng đây là tiền trong trò
chơi, không phải nhân dân tệ, nhưng là cô có một loại luyến tiếc. Mà,
trang bị lại không thể không thay, vũ khí cũng không thể không đổi, tất
cả đều là chuyện tất nhiên. Tuy rằng chính là hao phí 60 đồng, nhưng là
bây giờ đối với cô mà nói, đúng là nhất bút không được dùng.
Đứa nhỏ luyến tiếc sẽ không thấy sói.
Chuyện tới nước này, Diệp Hiểu Hạ chỉ có thể nói như vậy để an ủi bản thân .
Ra khỏi thôn, đi qua khu luyện cấp 1 - 5, là đến khu luyện cấp 6 - 10.
Đây là một đồng cỏ, đồng cỏ lại có độ dốc nhỏ, trên đó cỏ xanh và dài, xen
kẽ là vài bông hoa dại không biết tên. Chúng nó cùng láng giềng cỏ xanh
chung sống, một trận gió thổi tới, chúng xiêu xiêu đổ đổ, quẹt vào chân
người, có chút hơi hơi ngứa.
Đứng ở trên cỏ, Diệp Hiểu Hạ
nâng tay lên, nhẹ nhàng để đặt ở trước trán, che đi ánh sáng xinh đẹp
của tịch dương. Ánh mắt nhìn xung quanh, bên cạnh toàn là người chơi,
bọn họ hoặc cận chiến hoặc viễn trình không ngừng đánh quái. Một đám
thập phần nghiêm cẩn, không ngừng giao tranh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!