Chương 11: Bên trong đen tối xuất hiện một đường cảnh xuân

Ánh mặt trời chói mắt đã có chút thu liễm, hồng hồng như người đã uống vài hũ nữ nhi hồng, bộ dáng có chút say huân huân. Tuy rằng, trời vẫn là xanh, nhưng là, bị

ảnh hưởng từ mặt trời, khiến cho ánh sáng ngày hôm nay đều mang theo màu đỏ của kim loại.

Thời gian trong trò chơi cũng không dài như trong hiện thực, qua 7, 8 tiếng khung cảnh cũng đã từ sáng sớm tươi đẹp chuyển thành trời chiều như lửa.

Gió nhẹ bí mật mang theo

mùi hoa, nhẹ nhàng đi tới cái thôn nhỏ yên tĩnh nhưng cũng náo nhiệt

này, giống như có một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của mỗi người, giống như sự dịu dàng của mẹ, làm cho nội tâm nóng nảy cũng thoải mái

hơn.

Diệp Hiểu Hạ vội vàng tránh ra, tại sao cô lại không cẩn thận như vậy đâu? Coi như là dẫm trúng chân người khác, cũng không thể

dẫm mạnh như vậy đi. Mang sự ngượng ngùng, cô cũng không ngẩng đầu nhìn

mà hướng về phía người chơi bị cô dẫm trúng xin lỗi:."Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi không cố ý, tôi thật sự không cố ý."

Cô cong

thắt lưng cúi đầu, nhìn hai đôi chân trên đường đá, phảng phất cũng bị

ánh mặt trời màu đỏ này nhu hòa. Một đôi chân, thậm chí có chút bẩn là

chân cô, đôi chân đi giày da thô là người kia.

"Không có việc gì, việc nhỏ thôi."

Giọng nói nặng nề, có lực, thậm chí còn bí mật mang theo vài phần đạm mạc từ

đỉnh đầu truyền đến, làm Diệp Hiểu Hạ nhịn không được sửng sốt. giọng

nói này thật quen tai thật sự là quen tai, quen tai đến mức cô nhịn

không được vụng trộm nâng mắt lên nhìn.

Vừa nhìn rõ, cô liền

kinh hỉ. Đây không phải người vừa rồi dạy cô thao tác cơ bản của trò

chơi ở chỗ đồng cỏ sao? Tuy rằng đối phương chưa chắc đã nhớ mình, nhưng là có một cảm giác tha hương gặp bạn cố tri kì quái tràn đầy nội tâm

Diệp Hiểu Hạ. Cô vui mừng, nhếch môi cười: "Hóa ra là anh."

Người con trai nghe thấy giọng nói kinh hỉ của Diệp Hiểu Hạ, bàn chân muốn

rời đi theo bản năng dừng lại, rũ mắt nhìn người không cẩn thận dẫm vào

mình.

Đây là một người chơi có chút lôi thôi, theo trang phục đã bị tàn phá vô cùng thê thảm miễn cưỡng có thể nhận ra là con gái.

Một đầu tóc dài dính đầy tro bụi, thậm chí còn có cả mạng nhện, toàn

thân đều dính đầy tro bụi, không nhìn ra bộ dáng thực sự.

Chính là, trên khuôn mặt không rõ dung nhan kia, có một đôi mắt sáng ngời khiến người ta không muốn dời mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!