Diệp Hiểu Hạ nhìn tờ giấy trước mắt nhịn không được mở to hai mắt, miệng
không ngừng than thở : "Đây là cái gì a! Đây là cái gì a!"
"Bạch Thiên Minh có nói mày là sinh viên, không cần nói với tao hai chữ giấy
nợ mày cũng không biết." Tên cầm giấy nợ khinh thường hừ hai tiếng, dùng đôi mắt tà nghễ nhìn Diệp Hiểu Hạ.
Hắn dùng cây tăm trong
tay xỉa răng, đem đồ ăn trong miệng phun ở bên cạnh giầy của Diệp Hiểu
Hạ: "Đừng giả ngu với tao, mày và Bạch Thiên Minh ba tháng trước vay bọn tao một trăm vạn, bây giờ cả vốn lẫn lãi là một trăm sáu mươi vạn, nói
đi, bao giờ trả tiền? "
"Tôi khi nào thì vay tiền a! Lại còn
là vay nặng lãi! Các người có lầm không!" Diệp Hiểu Hạ cảm thấy da đầu
mình đã tê rần, cô chỉ về trường học bảo vệ tốt nghiệp, thuận tiện lấy
bằng tốt nghiệp thôi, tại sao mới về nhà liền gặp chuyện mạc danh kỳ
diệu này?
Hiện tại cô bị hai tên khác giữ, không thể động
đậy, chỉ có thể lớn tiếng hô: " Ba tháng trước tôi còn ở trường học. Tôi vay tiền các người bao giờ?"
Tên ngậm tăm cau mày, ngoáy
ngoáy lỗ tai, có vẻ không vừa lòng khi Diệp Hiểu Hạ lớn giọng, hắn vẫy
vẫy giấy nợ trên tay trước mặt Diệp Hiểu Hạ: "Mày nhìn kĩ cho tao. Giấy
trắng mực đen, chữ ký có phải tên là Diệp Hiểu Hạ không?"
Diệp Hiểu Hạ đem ánh mắt nhìn xuống giấy vay nợ phía dưới, không khỏi trợn tròn mắt.
Góc bên trái giấy vay nợ quả nhiên rõ ràng có chữ kí tên cô, bên cạnh là
chữ kí của Bạch Thiên Minh chết tiệt. Thời gian là ngày cô đến trường
lấy bằng tốt nghiệp.
"Không có khả năng..." Diệp Hiểu Hạ chỉ
cảm thấy máu chảy thẳng lên não, đầu choáng váng, cô thì thào vài câu
lại lớn tiếng cãi lại: "Không có khả năng! Tôi là học sinh nghèo còn
không lo được tiền sinh hoạt, tôi làm sao có thể vay các người một trăm
vạn!"
"Đừng nói cái đó với tao. Mày nói đi, khi nào thì trả
tiền!" Tên ngậm tăm không thích cùng Diệp Hiểu Hạ dây dưa về vấn đề này, giọng điệu không thân mật càng thêm hung dữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!