Chương 74: Hoàn

Thiệu Thần bật cười: "Phong ấn gì?"

Ứng Tân th* d*c đáp: "Cái phong ấn anh dùng ban ngày để kiềm chế bản thân đó."

Thiệu Thần ngạc nhiên, nâng mặt cậu lên hỏi: "Em hiểu lầm anh cái gì vậy? Anh có thứ đó sao?"

Nói xong lại ấn đầu cậu xuống.

Ứng Tân: "......"

Đúng lúc ấy, cửa phòng vang lên tiếng gõ: "Ứng Tân, ngủ rồi à? Tối ăn hơi ngấy, dì ép cho con ly nước trái cây này."

Là dì Thôi.

Ứng Tân nheo mắt, suýt bật dậy. Bàn tay trên eo kéo cậu lại. Thiệu Thần không hề có ý buông, ghé sát tai cậu: "Đừng động."

Anh men theo má cậu, lại ngậm lấy đôi môi đỏ, dùng răng cọ nhẹ. Hai tay Ứng Tân chống đẩy, bị giữ chặt ra sau lưng. Theo tư thế đó, cổ cậu ngửa lên, mặc cho anh làm tới. Môi lại bị cắn, đau đến mức cậu đá anh một cái.

Hô hấp Thiệu Thần căng lại, đáy mắt cuộn sóng. Anh rảnh một tay nắm lấy gáy cậu, hôn sâu hơn.

"Ứng Tân?"

Dì Thôi dường như nghe thấy động tĩnh, xoay tay nắm cửa.

Hơi thở Ứng Tân lập tức nghẹn lại, hai tay sau lưng giãy giụa.

Nhưng sức cậu không địch nổi Thiệu Thần. Ngẩng lên, chạm phải ánh mắt nóng rực của anh, như bị thiêu cháy, toàn thân nóng bừng. Hơi thở hai người phả vào mặt nhau, thô nặng. Lưng Ứng Tân nhanh chóng rịn một lớp mồ hôi nóng.

May mà cửa đã khóa, dì Thôi không mở được, lẩm bẩm vài câu rồi rời đi.

Nghe tiếng bước chân xa dần, Ứng Tân mới thở phào. Hoàn hồn lại, tức giận cắn anh một cái.

Cắn khá mạnh, trong miệng hai người lập tức lan mùi máu tanh.

Thiệu Thần hít sâu, gân xanh trên tay nổi lên, dường như tỉnh táo lại, buông cậu ra, nhưng vẫn giữ chặt. Trán chạm trán, anh dùng chóp mũi cọ nhẹ mũi cậu: "Em bé, giận rồi?"

Ứng Tân thở gấp, mắt ánh lên chút nước do phản ứng sinh lý, đọng trên hàng mi dài, nhìn như bị ức h**p ghê gớm lắm.

Thiệu Thần vuốt tóc cậu, hôn lên tai, giọng trầm thấp dỗ dành: "Là anh không tốt, anh xin lỗi em..."

Ứng Tân: "......"

Khóe miệng cậu giật nhẹ, mím môi còn nóng rát, kéo tai anh: "Anh ơi, anh học hư rồi. Lúc xin lỗi thì thành khẩn lắm, nhưng lần sau vẫn tái phạm. Lần sau anh còn vậy em sẽ... sẽ..."

Cậu nghẹn lời, dường như cũng chẳng làm gì được anh.

Thiệu Thần tự giác nói tiếp: "Thì phạt anh quỳ bàn giặt đồ."

Ứng Tân ưỡn ngực: "Đúng, quỳ bàn giặt đồ."

Thiệu Thần m*t nhẹ môi cậu vài cái: "Ghét anh làm vậy với em à?"

Ứng Tân thành thật: "Không ghét."

Chỉ là trước kia ở nhà riêng họ muốn thế nào cũng được, còn bây giờ ngay dưới mắt người lớn làm chuyện này, với cậu là hơi vượt quá giới hạn.

Thiệu Thần hiểu ngay: "Ừ, đừng sợ. Sau này họ sẽ quen dần."

Ứng Tân: "......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!