Nửa tiếng sau, Ứng Tân tê cả môi.
Người trên người cậu vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Cậu giơ tay đẩy nhẹ.
Thiệu Thần ngẩng lên, ánh mắt rơi xuống em bé nhà mình, nheo mắt cười, cọ cọ chóp mũi cậu:
"Ngủ đi."
Ứng Tân: "...... Thế còn anh? Anh ngủ kiểu này à?"
Thiệu Thần xoay người nằm sang bên cạnh, kéo cậu vào lòng, cánh tay siết chặt chăn,
không để lọt vào dù chỉ một tia gió lạnh: "Ngủ ngon."
Ứng Tân nhắm mắt, rồi lại mở ra: "Anh, hay là..."
Thiệu Thần hạ giọng khẽ ra lệnh: "Nhắm mắt. Ngủ!"
Thấy ánh mắt người đàn ông trở nên nguy hiểm, cảm giác áp lực quen thuộc cuộn trào, Ứng Tân lập tức ngoan ngoãn, không dám nói thêm lời nào, vội vàng nhắm mắt.
Trở về vòng ôm ấm áp, eo bị cánh tay rắn chắc siết chặt, cảm giác an toàn không gì sánh được bao trùm lấy cậu. Ứng Tân rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là suốt đêm mơ thấy mình bị người ta dùng "vũ khí" chỉ vào uy h**p.
May mà khả năng thích nghi của cậu cực mạnh. Vài ngày đầu còn chưa quen, càng về sau lại càng thản nhiên, thậm chí đã học được cách... tranh thủ chợp mắt khi Thiệu Thần đắm chìm trong những nụ hôn.
Thiệu Thần phát hiện, trầm mặc một lúc lâu: "Buồn ngủ lắm sao?"
Ứng Tân thu tay đang định che miệng ngáp lại, sợ làm tổn thương lòng tự tôn nam tính của anh,
cẩn thận đáp: "Thật ra... cũng không buồn ngủ lắm."
"Chỉ là... cảm thấy thời gian hơi dài."
"Tay em tê rồi."
"Được rồi, ngủ đi."
Giống như vừa bị chỉ thẳng mặt tố cáo là tham cầu vô độ, trong bóng tối tai Thiệu Thần đỏ bừng. Anh vỗ vỗ lưng cậu, giọng thấp xuống: "Anh kể chuyện trước khi ngủ cho em."
Khóe miệng Ứng Tân giật giật, đưa tay che miệng anh lại: "Thôi mà anh, mấy câu chuyện đó em nghe từ bé đến lớn, thuộc làu làu luôn rồi á."
Thiệu Thần âm thầm lục lọi trong trí nhớ những quyển truyện cổ tích từng xem qua.
Nhưng còn chưa kịp nhớ ra nổi một câu, bên tai đã vang lên tiếng hô hấp nhẹ và đều của Ứng Tân. Chỉ trong chốc lát, người đã ngủ say.
Anh bật cười, kéo người vào lòng ôm chặt hơn.
Đêm đông dài dằng dặc, chỉ cần sơ sẩy một chút là ngủ liền một mạch tới sáng,
đặc biệt là lúc gần rạng đông, chợp mắt thêm một cái thôi cũng đủ trôi mất mấy tiếng đồng hồ.
Khi Ứng Tân tỉnh lại, ánh nắng đã chan hòa khắp phòng: "
-- Chết rồi!"
Mấy giờ rồi thế này, trễ mất rồi!
Cậu bật dậy khỏi giường, lao thẳng vào nhà vệ sinh. Vừa cầm bàn chải đánh răng lên, đột nhiên nhớ ra Tết Âm lịch sắp tới, đại học đã nghỉ, vài ngày nữa là về nhà ăn Tết..... Đúng là ngủ đến hồ đồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!