Đáng tiếc, anh không đợi được câu trả lời.
Bị đôi tay kia đột ngột đẩy ra, người trước mắt quay đầu bỏ chạy, vài bước đã trốn vào phòng, "rầm" một tiếng đóng sập cửa.
Thiệu Thần: "......"
Không bỏ sót gương mặt và vành tai đỏ rực kia, anh mím môi.
Trong phòng, Ứng Tân khóa cửa, nhào lên giường chui vào chăn. Giường khẽ rung, tim cậu đập thình thịch không ngừng.
Thiệu Thần đứng ngoài cửa phòng cậu một lúc, cuối cùng vẫn quyết định cho cậu thêm thời gian để tiêu hóa mọi thứ.
Sau khi anh rời đi, trong phòng, chiếc chăn phồng lên thành một cục, lăn từ đầu này sang đầu kia, rồi lại lăn ngược lại. Không cần nhìn cũng biết tâm trạng hỗn loạn đến mức nào.
Cậu gác cằm lên cánh tay, lấy điện thoại ra xem giờ. Màn hình tối đen phản chiếu một khuôn mặt đỏ bừng.
Ứng Tân vội che màn hình, lăn một vòng dọc theo gối.
Sáng hôm sau, trời còn chưa hửng, cửa phòng Ứng Tân đã mở hé. Cậu thò đầu ra như kẻ trộm, thấy cửa phòng Thiệu Thần vẫn đóng kín, không chút động tĩnh, lập tức nhón chân, rón rén định chuồn ra ngoài.
"Đi đâu đấy?"
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên.
Mặt Ứng Tân nóng bừng, quay đầu lại, thấy anh mình đang mặc tạp dề, tay bọc bánh mì.
Thảo nào không có tiếng động, còn chưa bật bếp..... Là sợ đánh thức cậu sao? Đoán được cậu đêm qua chắc chắn rất muộn mới ngủ.
Trong lòng bỗng dâng lên một trận áy náy, Ứng Tân không dám nói thật, sợ làm anh giận. Thế là cậu ngáp một cái, kỹ năng diễn xuất bùng nổ đúng lúc: "Em... em còn mơ màng quá, đi nhầm đường thôi. Anh dậy sớm vậy à."
Thiệu Thần làm bộ bị màn diễn ấy thuyết phục, gật đầu một cái: "Uống sữa đi."
Thấy mình lừa được anh, Ứng Tân vội vàng ngồi phịch xuống bàn ăn, ngoan ngoãn đến lạ:
"Dạ dạ."
Cậu hai tay ôm ly sữa, ánh mắt lén lút dõi theo người trong bếp.
Rõ ràng đã làm chuyện như vậy, thế mà anh trông chẳng khác gì người không liên quan. Chẳng lẽ chỉ có mình cậu trằn trọc cả đêm, không sao chợp mắt nổi?
Thiệu Thần đang đặt khay bánh vào lò nướng. Cánh tay rắn chắc chống lên cạnh bếp, thân người hơi cúi xuống. Đôi chân dài bị quần ôm sát, đường nét căng gọn. Lưng áo sơ mi bị cơ bắp kéo căng, từng đường cong hiện rõ. Ngón tay thon dài xoay nhẹ núm điều chỉnh nhiệt độ...
Người ta nói đàn ông lúc tập trung là đẹp trai nhất. Giây phút này, Ứng Tân cảm nhận điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết.
Thiếu niên non nớt trong ký ức, chẳng biết từ lúc nào đã lặng lẽ trưởng thành, trở thành một người đàn ông chín chắn. Hàng mi rũ xuống, dáng vẻ ung dung quen đường quen lối, tay áo xắn gọn gàng, khí chất vừa tự tin vừa lạnh nhạt.
"Sao không uống sữa? Nghĩ gì mà ngẩn ra vậy?"
Một cái búng nhẹ rơi xuống trán.
Ứng Tân giật mình hoàn hồn, lúc này mới phát hiện mình đã nhìn đến thất thần, ngay cả khi anh đứng trước mặt từ lúc nào cũng không hay biết. Mặt cậu lập tức nóng bừng.
"Không... không có gì."
Cậu bưng ly lên, lấy hết can đảm uống một hơi cạn sạch.
Thiệu Thần: "......"
Ngốc đến mức này thì đúng là hết cứu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!