Ứng Tân sững sờ đứng tại chỗ, chiếc ba lô trên tay rơi xuống đất.
Cậu không dám tin mình vừa nghe thấy điều gì. Anh... muốn trả lời lời tỏ tình của cậu sao?
Trong đầu trống rỗng.
Bỗng nhiên, Ứng Tân thấy sợ. Nhớ lại những ngày gần đây Thiệu Thần có gì đó rất lạ.
Anh đột nhiên đối xử với cậu tốt đến vậy... chẳng lẽ chỉ là muốn bù đắp trước, rồi hôm nay nói một câu "Xin lỗi, anh không thể chấp nhận, chúng ta vẫn nên là anh em" sao?
Ý nghĩ ấy khiến Ứng Tân hoảng hốt, theo bản năng lùi lại: "Cái đó... hôm nay em còn có chút việc, hay là để hôm khác..."
Có lẽ chính cậu cũng không nhận ra, trong chuyện tình cảm, cậu luôn vô thức nghiêng về kết cục tệ nhất. Gặp vấn đề liền như đà điểu rụt đầu vào vỏ, để mặc bản thân chìm trong bi quan.
"Ứng Tân, anh thích em."
Không cho cậu thêm thời gian suy nghĩ, lời nói ấy như sấm sét nổ vang bên tai.
Trời đất im phăng phắc.
"Cạch" một tiếng, điện thoại trong tay Ứng Tân cũng rơi xuống.
Thiệu Thần cúi người, giọng nói dịu dàng: "Bây giờ có thể đi cùng anh không?"
Mặt Ứng Tân đỏ bừng, lắp bắp không thành câu: "Anh anh anh... em em em... cậu ấy..."
Túc Hằng đứng bên cạnh hoàn toàn rối loạn. Tỏ tình gì? Ai tỏ tình? Với ai? Người Ứng Tân thích chẳng phải...
Thiệu Thần hiểu được ý cậu dù cậu nói chẳng ra đầu đuôi. Anh quay sang Túc Hằng, khóe môi hơi cong lên, giống như một nụ cười, nhưng lại mang theo cảm giác lạnh nhạt khó tả:
"Tôi và Ứng Tân có chút chuyện tình cảm riêng cần xử lý. Hôm nay cậu ấy e là phải thất hẹn rồi."
Trơ mắt nhìn Thiệu Thần dắt người đi, Túc Hằng vẫn chưa hoàn hồn. Ai đó làm ơn nói cho hắn biết, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?
Bị anh một đường nắm tay kéo về nhà, từ khăn quàng cổ, áo khoác, đến giày dẫm tuyết... từng món từng món đều bị tước xuống. Đến lúc này, cái đầu chậm chạp của Ứng Tân cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái treo máy kéo dài, khởi động lại hoàn toàn.
"Anh... lời anh vừa nãy nói là thật sao?"
Thiệu Thần dẫn cậu ngồi xuống sofa, vòng tay ôm chặt lấy người: "Em không nghe nhầm. Anh nói, anh thích em."
"Không phải là kiểu anh trai thích em trai."
"Là thích đến mức muốn hôn em, muốn ôm em, muốn ở bên em."
Giống như bị một làn gió dịu dàng ôm trọn, tiếng thì thầm khe khẽ bên tai khiến trái tim vốn bất an bỗng chốc lắng lại. Niềm vui chậm rãi dâng lên, xen lẫn chút chua xót, tựa như một lữ khách kiệt quệ sau hành trình dài, rốt cuộc cũng kịp uống một ngụm nước trước khi gục ngã. Cổ họng khô cháy được xoa dịu, cả người như sống lại.
Ứng Tân vòng tay ôm ngược lại anh, hốc mắt hơi đỏ: "Một lời đã định, tứ mã nan truy. Sau này anh không được đổi ý đâu."
Thiệu Thần bật cười: "Anh đổi ý làm gì. Anh còn sợ là em đổi ý nữa là."
Giọng Ứng Tân khàn đi: "Anh... cũng biết sợ nữa sao?"
Bàn tay Thiệu Thần xoa nhẹ mái tóc cậu: "Đương nhiên. Anh sợ rất nhiều thứ."
Ứng Tân ngẩng đầu nhìn anh: "Sợ gì cơ?"
Thiệu Thần đáp: "Sợ em thích người khác."
Mắt Ứng Tân mở to: "Sao em có thể thích người khác được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!