Ứng Tân bị nắm tay, có chút kinh ngạc.
Bí mật? Giữa cậu và Túc Hằng thì có thể có bí mật gì chứ?
Trong giọng nói của Thiệu Thần mang theo cảm giác mưa gió sắp kéo đến, k*ch th*ch radar cảnh giác của động vật nhỏ kêu lên inh ỏi.
Ứng Tân cẩn thận liếc trộm sắc mặt đối phương: "Không có bí mật, chỉ là... có thể anh sẽ không muốn nghe."
Trong đầu Thiệu Thần thoáng chốc lướt qua vô số khả năng. Bí mật của Ứng Tân mà anh không muốn biết ư? Kết luận, không tồn tại. Bất kể chuyện lớn hay nhỏ, chỉ cần liên quan đến Ứng Tân, anh đều muốn biết.
Ứng Tân: "Là chính anh bảo em nói đó."
Thiệu Thần đè xuống xao động trong lòng, gật đầu.
Ứng Tân vội vàng phủi sạch quan hệ:
"Em nói trước nhá, chỉ có Túc Hằng nghĩ như vậy thôi, em chưa từng nghĩ thế."
Nghe đến tên Túc Hằng, sắc mặt Thiệu Thần lại trầm xuống.
Ứng Tân thấy vậy liền vội nói tiếp: "Được rồi được rồi, vậy em nói. Túc Hằng nói anh quá dính người, chỉ cần em rời khỏi tầm mắt anh quá một khoảng thời gian nhất định, anh chắc chắn sẽ không nhịn được mà đi tìm."
"Cho nên khi thấy anh xuất hiện ở cửa quán ăn, cậu ta mới không nhịn được mà cười."
Cậu đã làm nhẹ đi những lời chỉ trích trong nguyên văn của Túc Hằng về việc Thiệu Thần có h*m m**n khống chế mạnh, biến nó thành hình ảnh một người anh không thể rời em trai dù chỉ một giây.
Đây cũng chính là suy nghĩ thật sự của Ứng Tân. Trong mắt cậu, Túc Hằng chỉ nhìn thấy bề ngoài "khống chế" của anh.
Thực tế thì, anh là người vô cùng thiếu cảm giác an toàn. Vì có quá ít thứ trong tay, nên mới liều mạng bảo vệ báu vật trong lòng. Lại sợ làm tổn thương cậu, nên không ngừng nâng cao cảm giác của bản thân. Rõ ràng là người khá chậm chạp với thế giới bên ngoài, nhưng luôn có thể phát hiện sự bất thường của cậu sớm hơn bất kỳ ai.
Dĩ nhiên, cũng rất dính người.
Mà bản thân Ứng Tân cũng rất dính người, thậm chí còn ước gì anh dính mình nhiều hơn một chút, như vậy hai người mới có thể mãi mãi không tách rời.
Thứ này với người này là thuốc độc, với người kia lại là mật ngọt.
Có lẽ Túc Hằng nằm mơ cũng không ngờ, cậu ta cho rằng khống chế dục đáng sợ của Thiệu Thần là chiếc lồng giam nhốt Ứng Tân, nên muốn kéo cậu rời đi. Nhưng đối với Ứng Tân mà nói, đó lại là thứ cậu hằng mong ước: hai người đều cùng chạy về phía nhau.
Thiệu Thần: "......"
Nhìn nhóc con mím môi cười, đôi mắt cong cong, cơn bực bội trong lòng Thiệu Thần như được vuốt xuôi lông, dần tan đi. Anh quay ánh mắt sang chỗ khác, có chút không tự nhiên, một lúc sau mới nhớ ra phải biện giải cho mình: "Anh là vì thấy em không nghe điện thoại, nên mới..."
Ứng Tân gật đầu: "À, ra là vậy. Em biết ngay anh chắc chắn không phải vì không rời được em."
Thiệu Thần: "......"
Lời giải thích nghiêm chỉnh của anh bị giọng điệu này làm cho lệch đi, ngược lại còn mang theo cảm giác giấu đầu hở đuôi.
Anh không nhịn được gõ nhẹ lên trán nhóc con: "Nói xằng bậy."
"Rõ ràng là anh nói bậy."
Ứng Tân che trán: "Cho nên anh thấy chưa, em nói ra anh sẽ giận, mà không nói anh cũng giận. Nhưng sao anh lại phản ứng lớn như vậy, thật sự nghĩ em sẽ đi nói xấu anh sau lưng với người khác sao?"
Thiệu Thần nhìn cậu một cái.
Sao có thể là vì lý do trẻ con như thế. Giọng anh khàn đi: "Đi thay quần áo đi."
Ứng Tân cúi đầu ngửi ngửi, phát hiện trên người mình có mùi khói, chắc là bị nhiễm khi đi qua khu hút thuốc, vội vàng quay người vào phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!