Thiệu Thần vào phòng tắm không vội vã hành động, đứng yên một lúc, không nghe thấy Ứng Tân hỏi nữa, lúc này mới bắt đầu c** q**n áo.
Khi cậu ngồi vào bồn tắm, bên ngoài vẫn im lặng, không nhịn được gọi: "Ứng Tân?"
"Dạ," tiếng trẻ con trong trẻo vang lên từ cửa: "Anh gọi em ạ?"
Thiệu Thần sợ nhóc con bị lạnh: "Em có lạnh không?"
Ứng Tân lắc đầu: "Không lạnh ạ."
Khi người giúp việc bước vào, cô thấy Ứng Tân ngồi trước bậc thềm phòng tắm, hai tay chống cằm, nhìn lên đèn trần.
Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, hơi nước trắng xóa len qua khe cửa vương lên hàng mi dài của nhóc con, ánh sáng trong đôi mắt sáng ngời, như có những ngôi sao nhỏ lấp lánh.
Người giúp việc nhẹ nhàng nói: "Ngoan nào, cậu chủ đang tắm, dì đưa con sang phòng bên cạnh tắm nhé? Tắm xong hai con có thể ngủ cùng nhau."
Ứng Tân quay đầu lại, mái tóc xoăn nhỏ bị hơi nóng cuốn lên, nhóc con không nói gì, hơi rụt chân lại.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Thiệu Thần mặc áo ngủ bước ra.
Ứng Tân lập tức nhào tới ôm cậu.
Thiệu Thần sờ mái tóc hơi ướt của nhóc con: "Dì ơi, để con làm cho ạ."
Người giúp việc không đồng ý: "Con vừa tắm xong, đừng làm ướt quần áo nữa."
Thiệu Thần dắt Ứng Tân vào trong: "Có con ở đây, không sao đâu ạ."
Không lay chuyển được cậu nhóc, người giúp việc đành nói: "Vậy được rồi."
Cô tìm miếng băng dán chống nước dán lên vết thương ở tay Ứng Tân, cậu bé thấp nên nước ngập đến ngực, ngồi không tới, đành phải xả bớt một nửa.
Ứng Tân ngâm mình trong nước, làn da trắng nõn trong suốt, như một con búp bê bằng ngọc nặn từ tuyết, giơ tay vẫy vẫy, đá chân đá chân, bọt xà phòng dính vào mắt cũng không giận, nhắm một mắt nghiêng đầu nhìn, người giúp việc thấy cưng muốn xỉu, cố ý cù lét cậu bé, Ứng Tân đột nhiên rụt tay lại, ngẩng đầu cười ngọt ngào với cô.
Người giúp việc muốn tan chảy, cô chưa từng thấy đứa trẻ nào ngoan như vậy..... Chỉ là khi xoa lưng, Ứng Tân thường xuyên quay đầu tìm Thiệu Thần, sợ cậu biến mất.
Thiệu Thần cao hơn Ứng Tân một cái đầu, có lợi thế là dễ dàng ôm nhóc con vào lòng, lau tóc cho cậu bé.
Tóc Ứng Tân mỏng và mềm, sau khi gội xong xoăn tít, sấy khô rồi cũng không thẳng lại.
Người giúp việc an ủi: "Ngủ một giấc là thẳng thôi."
Ứng Tân gật đầu, ngáp một cái.
Cậu bé bước xuống giường, không ngờ vướng ống quần, suýt ngã.
"Ôi chao," người giúp việc vội đỡ lấy, ngồi xuống xắn ống quần cho cậu bé: "Đây là quần áo năm ngoái của cậu chủ, nhỏ quá nên dì mới lấy lại, không ngờ bé ngoan của chúng ta mặc vẫn còn rộng."
Cảm thấy quần hơi tụt, Ứng Tân thò tay vào túi, móc ra một chiếc trâm cài áo lấp lánh.
Người giúp việc ngạc nhiên xen lẫn vui mừng: "Đây không phải là quà sinh nhật năm ngoái của ông Thiệu sao? Dì tìm khắp phòng không thấy, hóa ra ở đây."
Ứng Tân chớp đôi mắt buồn ngủ: "Sinh nhật ạ?"
"Đúng vậy, sinh nhật cậu chủ."
Người giúp việc cất chiếc trâm cài áo, bế Ứng Tân lên giường, xoa đầu cậu bé: "Bé con giúp dì một việc lớn đấy, tuy rằng hôm qua cậu chủ nhận được nhiều quà sinh nhật, nhưng quà của ông Thiệu thì khác, cái nào cậu chủ cũng cất cẩn thận, chỉ thiếu mỗi chiếc trâm này thôi."
Sinh nhật anh trai ạ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!